TRANH CHĂN TRÂU
Thiền Sư Thích Thanh Từ Dịch
& Giảng
|
TRANH CHĂN TRÂU THIỀN TÔNG SỐ 7: QUÊN TRÂU CÒN NGƯỜI
Dẫn
Pháp không hai pháp, trâu gọi là tâm. Dụ tên khác
của thỏ bẫy, bày sai biệt của cá tôm. Như vàng ra khỏi khoáng, tợ trăng
không mây. Một đường quang sáng, ngoài kiếp oai âm.
Giảng Giải
Pháp không hai pháp, trâu gọi là tâm: Tâm thể chân
thật không hình tướng, vượt ra ngoài đối đãi hai bên, nên gọi là pháp không
hai. Trâu chỉ cho tâm hay gọi là Thiền. Dụ tên khác của thỏ bẫy, bày sai
biệt của cá tôm: Người bẫy thỏ làm cái bẫy để bắt thỏ, con thỏ và cái
bẫy là hai loại khác nhau. khi làm cái bẫy gài thỏ thì được gọi là bẫy thỏ.
Nghĩa là cái bẫy là cái bẫy, con thỏ là con thỏ, nhưng vì cái bẫy để gài thỏ
nên được gọi là bẫy thỏ. Cũng như cái nôm dùng để bắt cá, gọi là cá nôm,
thật thì cái nôm không phải là con cá. Cũng vậy, con trâu tượng trưng cho
tâm (thể), tâm không phải là trâu. Ở dây, mượn ngôn từ con trâu nói na ná
cho người hiểu, nương theo đó để mà tu tập. Như vàng
ra khỏi khoáng, tợ trăng không mây: Vàng đã lọc rồi, thì thuần là
vàng, không còn có cát sạn lẫn lộn. Như mặt trăng trong trời không mây sáng
rỡ. Người tu đến đây, tâm thanh tịnh sáng suốt không bị vẫn đục bởi tình
thức loạn tưởng, giống như vàng ròng, hay mặt trăng sáng đêm không mây.
Một đường quang sáng, ngoài kiếp oai âm: Chỉ còn một tâm thể thanh tịnh sáng
suốt, không chút vọng thức xen tạp, nên xuyên suốt cả không gian và thời
gian, đối với không gian thì không thấy có giới hạn, với thời gian thì thấy
không có thủy, không có chung. Người tu tới đây thường lầm cho là đã thành
Phật vì tâm thể thật thanh tịnh sáng suốt.
Tụng
Kỵ ngưu dĩ đắc đáo gian san
Ngưu dã không hề nhân dã nhàn
Hồng nhật tam can du tác mộng
Tiên thằng không đốn thảo đường gian |
Dịch
Cỡi trâu về thẳng đến gian san
Trâu đã không rồi, người cũng nhàn
Mặt nhật ba sào vẫn say mộng
Dây roi dẹp bỏ bên cạnh sàng |
Giảng Giải
Chú mục đồng đã cỡi trâu về đến nhà rồi, chú không còn bận lòng nghĩ đến
trâu để chăn giữ nữa, nên nói trâu đã không còn, chú được rảnh rang nhàn rỗi
nên sáng ngày, mặt trời lên ba sào mà chú vẫn còn ngủ say. Khi ấy, dụng cụ
chăn trâu như roi dây không cần, quăng hết vô nhà cỏ.
Cũng vậy, khi tâm vọng tưởng không còn dấy khởi nữa, hoàn toàn lặng lẽ,
tức là tâm đã trở lại chỗ ban sơ thanh tịnh sáng suốt thì hành giả không còn
dụng công tu tập nữa, đối với mọi vật không bận lòng, tùy thời đói ăn mệt
ngủ.