ÁNH ÐẠO VÀNG
Võ Ðình Cường
Nhà Xuất Bản Thuận Hóa, Huế - TL 1999 (In
Lần Thứ XIV)
II
Sáng hôm nay, khắp các đường trong thành
Ca-tỳ-la-vệ và các thành lân cận, lính nhà vua mỗi người mang một cái trống,
vừa đánh vừa rao:
-- Mời các công nương, mỹ nữ! Tối nay tại cung, Hoàng thượng có mở
cuộc thi sắc đẹp. Mời các cô các bà hãy đến dự cho đông. Thái tử sẽ chấm
cuộc thi. Mỗi người sẽ được một giải thưởng. Và giải thưởng quý nhất sẽ tặng
người đẹp nhất! Mời các công nương, mỹ nữ! Tối nay tại cung...
Tiếng rao lanh lảnh lách qua rèm, tim các cô thiếu nữ đập mạnh trong lồng
ngực theo với tiếng trống thúc giục ngoài đường. Những làn da tuyết ửng
hồng, những làn da nâu ửng đỏ, vì máu chạy mau thêm trong huyết quản. Mắt
các cô đang xa xăm bỗng bừng sáng lên vì một ý nghĩ: "Ồ được Thái tử chấm
thi!" Thế là ngày ấy họ lăng xăng trang điểm để kịp tối vào cung.
Nhà vua mở ra cuộc thi không phải không duyên cớ. Thái tử Tất-đạt-đa đã
19 tuổi rồi. Trên nét mặt ngây thơ trong sáng như gương nước mùa xuân thường
lộng thoáng một áng mây buồn. Mỗi lúc gặp con, vua cha liếc thấy không khỏi
không liên tưởng đến lời thầy đoán xưa.
Một hôm, Tịnh-phạn vương hội triều thần lại rồi phán bảo:
-- Các khanh còn nhớ lời đạo sĩ A-tư-đa nói về Thái tử Tất-đạt-đa chứ?
Lòng trẫm mong rằng lời đoán thứ nhất thực hiện, nghĩa là Thái tử sẽ làm một
vị Ðại vương; nhưng để ý mà xem, thì chừng như Thái tử sẽ bỏ ngôi báu mà ra
đi, bỏ lại bao nhiêu công trình quý giá mà mấy mươi tiền triều đã ra công
xây dựng. Trẫm hội các khanh lại đây là cốt nhờ các khanh tìm cho trẫm một
cách gì để giữ Thái tử lại và đưa về con đường của tiên tổ.
Một lão thần đứng dậy tâu:
-- Tâu Hoàng thượng, chỉ có lưới tình là vây được Thái tử. Ngàn vạn sợi
dây đồng không buộc nổi những ý tưởng phiêu lưu mà một sợi tóc của mỹ nhân
cũng đủ giữ lại dễ như bỡn.
Bá quan đều tán thành lời tâu của lão thần. Nhưng Tịnh-phạn vương lại
phán:
-- Ðàn bà thì chẳng thiếu gì, nhưng sắc đẹp tùy theo mắt mỗi người. Trẫm
biết con trẫm thích ai mà lựa?
-- Như thế, tâu Hoàng thượng, thì nên bày ra cuộc thi sắc đẹp cho toàn
thể tiểu thư trong nước, Thái tử sẽ chấm lấy hoa khôi. Và hoa khôi ấy sẽ là
vợ Thái tử.
Thế là theo lời tâu, vua mở cuộc thi sắc đẹp. Trời chưa tối hẳn, đèn
trong hoàng thành đã nối ánh sáng của mặt trời. Qua vòm cửa hoàng thành cao
vòi vọi, nhẹ trôi một dòng muôn sắc. Ðây là tất cả những công nương, mỹ nữ
của một nước hiệp lại để làm vui lòng một người. Ðây là nơi tụ hội của nhiều
lối trang sức khác nhau nhắm một mục đích chung là làm đẹp lòng người vương
giả. Trên những làn tóc óng ả đã chải chuốt công phu, họ phủ lên một mảnh
lưới dịu và mỏng như tơ trời; và trên những áng da ngời, những khổ lụa mịn
như phấn quấn quanh vài vòng, làm nổi bật những tấm thân cân đối như những
tượng thần Hy Lạp, và chạy xuống tận đôi gót chân để mỗi nhịp đi là gợn lên
những làn sóng cong và mềm như những lưỡi nước liếm bờ...
Họ lần lượt đi ngang trước mặt Thái tử, hai mắt to và đen nhìn xuống mũi
giày; những ngón tay bóng loáng -- vì mới nhuộm dầu -- và suôn sắn như những
đọt hải đường kéo lên một chéo áo để khỏi vướng bước chân đi. Nhưng sao
những cổ chân tròn trĩnh có đeo vòng kia lại cứ ngập ngừng như sợ đạp phải
một cái gì tôn nghiêm thế? Khi họ đến trước mặt Thái tử để nhận một giải
thưởng trao từ tay Ngài, họ hạ đầu xuống thấp một chút nữa, để lộ nốt ruồi
(Tilka) bóng loáng giữa hai hàng mi cong. Sau khi đã nhận lãnh một món đồ,
họ rảo bước mau ra: một oai linh gì làm cho họ ngợp ngợp, khi đi ngang trước
Thái tử. Hễ nàng nào được hoan hô đẹp hơn những kẻ trước, nàng ấy bỡ ngỡ
đứng lại nhìn quanh, không biết đấy là những tiếng khen tặng mình hay một kẻ
sau vừa đến; dưới sự cao cả, điềm đạm và oai nghi của Thái tử, các nàng mất
hết tự hào, thấy mình nhỏ nhoi và thấp hèn quá. Họ cảm nghe như đi lạc vào
một thế giới không phải để đón tiếp mình. Và cứ như thế, một nàng qua, tiếp
theo một nàng đến, một vẻ đẹp theo sau một vẻ đẹp. Và cứ như thế họ đi
qua... với nhan sắc của họ, may ra còn thoáng chói vọng lại vài ánh kim khí
của đôi hoa tai tròn, trước khi lẩn vào bóng tối.
Không nàng nào có thể làm gợn dậy một lượn sóng tình trong lòng Người rất
tinh khiết đang ước vọng tuyệt đích ấy. Không một sợi tơ luyến ái có thể
vướng víu Ngài với những con bướm vừa mới lướt qua. Nhưng khi giải thưởng
cuối cùng đã trao xong thì nàng Da-du-đà-la tiến đến. Thái tử giật mình:
chưa bao giờ Ngài thấy một người đẹp đến thế. Nàng đi đến, vây bọc giữa một
khung huyền ảo và linh động, thân hình nàng đều đặn và thanh cao lạ lùng:
hình như bao nhiêu vẻ đẹp của đất trời đều hiệp vào đây để tạo nên một tuyệt
tác giai nhân. Làn da hồng mịn thế kia có thể ví được với màu hồng mịn của
da trời một buổi bình minh. Hai mắt xanh ướt và thăm thẳm sâu kia là hai hồ
nước ngọc. Và tóc nàng dưới làn lưới mỏng, gợn lên từng lượn sóng nhung đen.
Nàng khoan thai bước từng bước vương giả như đi vào chỗ quen thân. Nàng đến
trước mặt Thái tử, hai tay chắp tréo trước ngực, đầu cúi xuống trong một
dáng điệu thanh cao để chào Ngài. Rồi đài các nàng ngước đầu lên, đứng thẳng
lại -- cổ cao ba ngấn, lộ màu da hồng trên tấm áo trắng tinh. Hoa môi bừng
nở nhụy răng ngà, ở đấy cất lên một giọng trong thanh như tiếng bát sứ cổ:
-- Thái tử còn một vật gì để dành cho em?
-- Hỡi người đẹp nhất trong những người đẹp, bao nhiêu bảo vật đã hết
rồi. Nhưng nàng hãy nhận vật này thế lại.
Nói xong, Thái tử mở chuỗi ngọc ở cổ Ngài, nắm vào hai đầu mối dây. Chuỗi
ngọc xanh ngời, long lanh muôn ánh nến, như một chuỗi hạt nước biếc rung
rinh, sắp nhỏ dưới tay ngà. Ngài đeo chuỗi ngọc vào cổ nàng tiên ấy. Nàng
sung sướng nhìn Thái tử, cảm ơn. Thái tử nhìn lại sung sướng được ban ơn.
Ngày hôm sau, trong buổi chầu, các quan tường thuật lại với vua cuộc thi
sắc đẹp và những dáng điệu của Thái tử khi nàng Da-du-đà-la, con gái của
tiểu vương Thiện-giác đến. Nhà vua cười, phán bảo:
-- Thế là ta đã bắt được mồi. Bây giờ phải kiếm cách gì để nhử cho con
phượng hoàng ấy ra khỏi mấy từng mây xanh.
Thế là ngài truyền cho các quan đến cung vua Thiện-giác hỏi vợ cho Thái
tử. Nhưng các quan buồn bã trỡ về đem theo một lời gần như thách đố của vua
Thiện-giác:"Theo tục lệ nhà tôi, mỗi khi ai muốn đến hỏi con gái, phải
thi võ nghệ. Trong những người đến dự thi, ai có tài hơn cả sẽ được vợ. Tục
ấy không thể miễn cho một ai, dù đấy là Hoàng tử Tất-đạt-đa."
Vua Tịnh-phạn nghe xong, lòng buồn rười rượi Ngài biết con ngài về văn
chương, triết học thì không một ai sánh kịp, nhưng còn võ nghệ thì làm sao
thắng nổi những tay vô địch về tài bắn eung như Ðề-bà-đạt-đa, về tài cưỡi
ngựa như A-nậu-đà-la và về tài múa kiếm như Nan-đà. Nhưng Thái tử vẫn thản
nhiên quỳ xuống tâu vua:
-- Xin phụ hoàng đừng lo ngại. Những môn võ nghệ cung tên, con đều có học
cả. Phụ vương cứ truyền rao cho mọi người ai muốn thi tài võ nghệ với con
hãy đến vũ trường dự thí.
Bảy ngày sau, trên vũ trường, có cuộc thi tàí rất sôi nổi. Ở đấy, từ sáng
sớm đã tề tựu đủ cả các hạng người trong thành, từ những bậc vương tước cho
đến cùng dân. Công chúa Da-du cũng có dự. Nàng đi đến trong đám rước cô dâu.
Âm nhạc nâng từng bước chân ngựa; những rèm kiệu hoa hoè phơi phới tung bay;
và đàn bò kéo xe, bệ vệ đi từng bước một vì sợ làm rơi mất những vòng hoa
rực rỡ móc trên những cặp sừng vàng.
Các tay dự thi đều là dòng dõi đế vương, thân thích với Thái tử:
Ðề-bà-đạt-đa, A-nậu-dà-la, Nan-đà. Thái tử Tất-đạt-đa đến trên mình con ngựa
Kiền-trắc. Kiền-trắc đưa ra những tiếng hí dài, vì nó chưa bao giờ quen với
một đám đông như thế, và Thái tử nhìn đám đông ngạc nhiên thấy rằng tuy khác
địa vị, khác cách ăn mặc, họ vẫn giống nhau trong những nét vui mừng.
Thái tử nghĩ đến đấy, bỗng có tiếng hô bắt đầu cuộc thi bắn. Nan-đà nắm
một chiếe cung và sai người đem một eái trống đồng để cách xa 400 thước.
A-nậu-đà-la cũng làm thế. Trống của Ðề-bà-đạt-đa để xa hơn, nhưng Tất-đạt-đa
chấp hết: Ngài bảo đem để trống của mình rất xa, xa cho đến lúc nào mặt nó
chỉ còn thấy nhỏ lại bằng con nghêu. Mỗi người lần lượt bắn: Ba cái trống
trước bị xuyên ba mũi tên, tiếng hoan hô nổi dậy một góc trời. Ðến lượt
Tất-đạt-đa nhắm bắn. Công chúa Da-du hồi hộp, kéo tấm lưới xuống quá mắt:
nàng e sợ mũi tên không trúng đích. Hoàng tử rút mạnh sợi dây, thanh cung
uốn cong như một nhành trúc yếu, hai đầu cung chúm lại và gãy ngang trong
tay Thái tử. Ngài vứt cung xuống và bảo:"Thứ cung này chỉ để cho con nít
chơi. Ở đây ai có chiếc cung nào tốt hơn thế nữa?"Một người trong đám
mách rằng ở đền Simbahanou có một cái cung bằng đồng đen nặng lắm, chưa ai
có thể trương lên nổi. Ngài sai người đến mượn. Một chốc, hai tên lính hì
hục mang cung về. Ngài nắm lên, rồi trao cho mọi người dự thi thử trước.
Nhưng họ chỉ trương ra nhiều nhất là được một gang tay rồi phải thả xuống.
Thái tử một tay đỡ lấy thanh cung, đưa thẳng ra đằng trước và tay kia kéo
mạnh dây đồng. Ngài thả dây: một tiếng ngân dài làm chuyển động cả không
gian như một tiếng chuông đồng. Những kẻ tàn tật không đi xem được cuộc thi,
ở nhà nhìn nhau hỏi:"Tiếng gì lạ thế?"Và có người biết chuyện trả
lời:"Ðấy là tiếng dây cung mà Thái tử Tất-đạt-đa đang thử". Sau khi
thử cung, Thái tử nắm một chiếc tên lắp vào dây, nhắm đích. Một tiếng ngân,
một tia sáng như sao băng xuyên qua hai mặt trống đồng!
Ðến cuộc thi kiếm, Ðề-bà-đạt-đa trổ tài trước. Chàng cầm một thanh kiếm,
tìm một gốc cây to bằng một ôm người lớn, phát ngang một lát, thân cây đứt
thành hai đoạn. A-nậu-đà-la lựa một cây to lớn hơn và Nan-đà một cây lớn hơn
nữa. Nhưng hai cây rất lớn mọc song nhau. Tất-đạt-đa nhẹ đưa một lát kiếm,
nhanh như phóng một làn chớp, và lạ thay, hai cây vẫn đứng sững? Nan-đà mừng
rỡ reo lên:"A ha! Không đứt!"Công chúa Da-du chỉ kịp tựa vào vai con
thị tỳ cho khỏi gục ngã. Nhưng một cơn gió thoảng qua, hai cây cùng ngã lăn
ào xuống một lượt. Thì ra lát kiếm của Thái tử quá bén và quá phẳng, nên hai
thân cây tuy đã đứt ngang, vẫn còn giữ được thăng bằng trên đôi gốc phẳng.
Cuộc đua ngựa tiếp theo. Ngựa phải chạy ba vòng quanh vũ trường. Khi
Nan-đà, Đ?-bà-đạt-đa, A-nậu-đà-la về tới mức vòng đầu thì ngựa của Tất-
đạt-da còn một khoảng nữa mới hết vòng... thứ ba. Con ngựa Kiền-trắc chạy
nhanh quá, người ta không nhìn rõ nó chạy hay bay, chỉ biết mỗi giọt nước
miếng của nó từ mép rơi xuống đất là nó chạy được một trăm sải. Nan-đà vội
kêu lên: "Không, với con ngựa Kiền-trắc thì không ai địch nổi. Phải đem một
con ngựa h?t sức hung hăng ra đây thử xem ai cưỡi được".
Quân giữ ngựa đem ra một con ngựa đen như mực, hai mắt đỏ ngầu, mũi phồng
bọt mép trắng cả hàm. Nó cố trườn tới như chực bứt ba sợi dây buộc ở cổ mà
chạy. Nan-đà rồi Ðề-bà-đạt-đa thay nhau mỗi người cưỡi thử một lượt. Nhưng
chưa ngồi yên được trên mình ngựa, đã bị nó hất xuống đất, mình mẩy lấm một
lớp đất bụi và một lớp thẹn thùng. A-nậu-đà-la ngồi được trên mình ngựa một
hồi. Chàng mở dây xích ở cổ nó, vói tay bịt lấy hàm ngựa, hai chân thủc mạnh
vào hông, con vật bực tức nhảy lồng lên như một luồng gió bão. Nhưng bỗng nó
đứng lại, hạ cổ xuống, bốn chân xiêu hẳn về đằng sau, và A-nậu-đà-la chúi
nhào về phía trước đầu ngựa. Bọn kỵ mã hốt hoảng chạy ra giữ con quái vật
lại, và mọi người đồng thanh kêu:"Hãy đem nó vào chuồng, đừng để Thái tử
Tất-đạt-đa cỡi nữa!Nguy hiểm lắm!"Nhưng Thái tử truyền giữ nó lại. Ngài
ung dung bước ra, nắm vào bờm nó, miệng lẩm bẩm vài lời dịu ngọt, tay phải
vuốt ve từ đầu đến cổ, đến hông ngựa, và mọi người ngạc nhiên thấy nó đứng
yên, hiền từ như đã quen với Thái tử lắm. Ngài nhảy lên mình ngựa, ngựa
khoan thai đi giữa tiếng hoan hô của khán giả. Vua Thiện-giác hấp tấp chạy
đến bên Thái tử, nói với một giọng đứt quãng vì sung sướng:
-- Chừng ấy cũng đ? thấy tài vô địch của Thái tử rồi! Thôi, người hãy
nhận lấy viên ngọc quý của nhà ta đi.
Trong lúc ấy, nàng Da-du-đà-la đ?ng dậy nắm lấy một vành hoa sứ, vén mảnh
lưới đen viền vàng lên quá trán, rồi đi đến phía Thái tử. Tất-đạt-đa nhảy
xuống ngựa, oai phong như một pho thần tượng, bộ áo vũ trắng nổi bật cạnh
sắc đen nháy của lông ngựa. Nàng Da-du cúi mình rất thấp trước Thái tử, rồi
nâng vòng hoa lên trong đôi tay rung rung vì cảm động, nàng quỳ xuống bên
chân Ngài, mắt ngước lên, cổ vươn cao trong một niềm khát vọng tôn thờ,
những tia hạnh phúc bừng sáng trong đôi mắt xanh ngời.
Thái tử đỡ nàng dậy, và tay trong tay, hai người tài sắc nhất của thành
Ca-tỳ-la-vệ , bước song song đi giữa tiếng hoan hô của muôn vạn lòng sung
sướng.