KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT
Hán Dịch: Pháp Sư Cưu-Ma-La-Thập
Việt Dịch: Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
Viện Phật Học Phổ Hiền Xuất Bản PL. 2530 DL 1986 (Trọn Bộ 3 Tập)
Thành Hội Phật Giáo TP. Hồ Chí Minh Ấn hành P.L 2539 DL. 1995
QUYỂN THỨ TƯ
PHẨM ÐOẠN CHƯ KIẾN
THỨ MƯỜI BỐN
Ngài Xá Lợi Phất thưa: "Bạch đức Thế Tôn! Con
cũng muốn nói sở dĩ Bồ Tát được gọi là đại Bồ Tát”.
Ðức Phật bảo Ngài Xá Lợi Phất: "Ông cứ nói"
Ngài Xá Lợi Phất nói: "Ngã kiến, thọ kiến, mạng kiến, chúng sanh kiến, sanh
kiến, dưỡng dục kiến, chúng số kiến, nhơn kiến, tác kiến, sử tác kiến, khởi
kiến, sử khởi kiến, thọ kiến, sử thọ kiến, tri giả kiến, kiến giả kiến, đoạn
kiến, thường kiến, hữu kiến, vô kiến, ấm kiến, nhập kiến, hữu kiến, giới kiến,
đế kiến, nhơn duyên kiến, niệm xứ kiến, nhẫn đến bất cộng pháp kiến, Phật đạo
kiến, thành tựu chúng sanh kiến, tịnh Phật quốc độ kiến, Phật kiến, chuyển pháp
luân kiến.
Vì dứt trừ những kiến chấp trên đây mà vì mọi người thuyết pháp nên Bồ Tát
được gọi là đại Bồ Tát”.
Ngài Tu Bồ Ðề hỏi: "Duyên cớ gì mà sắc kiến là vọng kiến? Duyên cớ gì thọ,
tưởng, hành, thức kiến nhẫn đến chuyển pháp luân kiến là vọng kiến?"
Ngài Xá Lợi Phất nói: "Lúc thật hành Bát nhã ba la mật, vì không phương tiện
nên Bồ Tát ở nơi sắc sanh kiến chấp, ở nơi thọ, tưởng, hành, thức nhẫn đến
chuyển pháp luân sanh kiến chấp, vì pháp dung hữu sở đắc vậy.
Nơi đây đại Bồ Tát thật hành Bát nhã ba la mật dùng sức phương tiện mà vì họ
thuyết pháp để dứt trừ những vọng kiến, vì pháp dụng vô sở đắc vậy"
Ngài Tu Bồ Ðề bạch Đức Phật: "Bạch đức Thế Tôn! Con cũng muốn nói sở dĩ mà Bồ
Tát được gọi là đại Bồ Tát”.
Ðức Phật bảo Ngài Tu Bồ Ðề: "Ông cứ nói”.
Ngài Tu Bồ Ðề nói: "Tâm Vô thượng Bồ đề, tâm vô đẳng đây chẳng cùng chung với
tâm Thanh Văn, Bích Chi Phật. Tại sao vậy? Vì đây là tâm nhứt thiết trí vô lậu
chẳng hệ phược. Cũng chẳng chấp trước trong tâm nhứt thiết trí vô lậu chẳng hệ
phược đây. Do duyên cớ nầy mà Bồ Tát được gọi là đại Bồ Tát”.
Ngài Xá Lợi Phất hỏi: "Những gì là tâm vô đẳng đẳng của đại Bồ Tát chẳng cùng
chung với tâm Thanh Văn, Bích Chi Phật?"
Ngài Tu Bồ Ðề nói: "Ðại Bồ Tát từ lúc sơ phát tâm trở đi trọn không thấy một
pháp nào có sanh, có diệt, có cấu, có tịnh, có tăng, có giảm. Nếu đã là pháp
chẳng sanh, chẳng diệt chẳng cấu, chẳng tịnh, chẳng tăng, chẳng giảm, thời trong
đó không tâm Thanh Văn, không tâm Bích Chi Phật, không tâm Vô thượng Bồ đề,
không Phật tâm. Ðây gọi là tâm vô đẳng đẳng của đại Bồ Tát chẳng cùng chung với
tâm Thanh Văn, Bích Chi Phật”.
Ngài Xá Lợi Phất nói: "Như lời Ngài Tu Bồ Ðề nói, trong tâm nhứt thiết trí vô
lậu chẳng hệ phược đây cũng chẳng chấp trước.
Nầy Ngài Tu Bồ Ðề! Sắc cũng chẳng chấp trước, thọ, tưởng, hành, thức cũng
chẳng chấp trước, tứ niệm xứ nhẫn đến bất cộng pháp cũng chẳng chấp trước. Sao
Ngài chỉ nói tâm đây chẳng chấp trước?"
Ngài Tu Bồ Ðề nói: "Phải lắm! Sắc nhẫn đến pháp bất cộng cũng chẳng chấp
trước”.
Ngài Xá Lợi Phất nói: "Tâm phàm phu cũng là vô lậu chẳng hệ phược, vì tánh
rỗng không vậy. Tâm Thanh Văn, tâm Bích Chi Phật, tâm chư Phật cũng là vô lậu
chẳng hệ phược, vì tánh rỗng không vậy”.
Ngài Tu Bồ Ðề nói: "Phải lắm!"
Ngài Xá Lợi Phất nói: "Sắc cũng là vô lậu chẳng hệ phược, vì tánh không vậy.
Thọ, tưởng, hành, thức nhẫn đến ý xúc, nhơn duyên, sanh thọ cũng là vô lậu chẳng
hệ phược, vì tánh không vậy. Tứ niệm xứ nhân đến mười tám pháp bất cộng cũng là
vô lậu chẳng hệ phược, vì tánh không vậy”.
Ngài Tu Bồ Ðề nói: "Vâng ! Như lời Ngài Xá Lợi Phất đã nói, tâm phàm phu nhẫn
đến pháp bất cộng cũng là vô lậu chẳng hệ phược, vì tánh không vậy”.
Ngài Xá Lợi Phất nói: "Như lời Ngài Tu Bồ Ðề đã nói, vì tâm là không nên chấp
trước tâm.
Nầy Tu Bồ Ðề! Vì sắc là không nên chẳng chấp trước sắc. Vì thọ, tưởng, hành,
thức nhẫn đến ý xúc, sanh thọ là không nên chấp trước, thọ, tưởng, hành, thức
nhẫn đến chẳng chấp trước ý xúc, sanh thọ. Vì tứ niệm xứ là không nhẫn đến bất
cộng pháp là không nên chẳng chấp trước tứ niệm xứ, nhẫn đến chẳng chấp trước
bất cộng pháp”.
Ngài Tu Bồ Ðề nói: "Vâng, vì sắc là không nên trong sắc chẳng chấp trước.
Nhẫn đến vì bất cộng pháp là không nên trong bất cộng pháp chẳng chấp trước.
Ðại Bồ Tát lúc thật hành Bát nhã ba la mật dùng tâm Vô thượng Bồ đề, tâm vô
đẳng đẳng chẳng cùng chung với tâm Thanh Văn, Bích Chi Phật, cũng chẳng nghĩ nhớ
có tâm vô đẳng đẳng nầy, vì pháp dụng vô hữu vậy. Do duyên cớ nầy mà Bồ Tát được
gọi là đại Bồ Tát”.