KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT
Hán Dịch: Pháp Sư Cưu-Ma-La-Thập
Việt Dịch: Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
Viện Phật Học Phổ Hiền Xuất Bản PL. 2530 DL 1986 (Trọn Bộ 3 Tập)
Thành Hội Phật Giáo TP. Hồ Chí Minh Ấn hành P.L 2539 DL. 1995
QUYỂN THỨ SÁU
PHẨM XUẤT ÐÁO
THỨ HAI MƯƠI MỐT
"Nầy Tu Bồ Ðề! Ông hỏi Ðại thừa nầy từ chỗ nào
phát xuất và đến an trụ chỗ nào?
Nầy Tu Bồ Ðề! Ðại thừa nầy phát xuất từ trong tam giới đến an trụ trong nhứt
thiết trí, vì là pháp bất nhị vậy.
Tại sao vậy?
Ðại thừa và nhứt thiết trí là hai pháp chẳng hiệp, chẳng tan, chẳng sắc,
không hình, không đối là nhứt tướng, chính là vô tướng.
Nếu có người muốn cho thiệt tế phát xuất thời là người muốn cho pháp vô tướng
phát xuất.
Nếu có người muốn cho pháp như, pháp tánh, bất tư nghì tánh phát xuất thời là
người muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Nếu có người muốn cho sắc không, thọ, tưởng, hành, thức không phát xuất thời
là người muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! Tướng không của sắc, thọ, tưởng, hành, thức chẳng ra từ tam
giới cũng chẳng an trụ nhứt thiết trí, vì sắc sắc tướng rỗng không, thọ, tưởng,
hành, thức thức tướng rỗng không vậy.
Nếu có người muốn cho nhãn không phát xuất thời là người muốn cho pháp vô
tướng phát xuất.
Nếu có người muốn cho nhĩ, tĩ, thiệt, thân, ý không phát xuất thời là người
muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Nếu có người muốn cho sắc không, thanh không nhẫn đến ý xúc, nhơn duyên, sanh
thọ không phát xuất thời là người muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! Nhãn không nhẫn đến ý xúc, nhơn duyên, sanh thọ không chẳng ra
từ tam giới cũng chẳng an trụ nhứt thiết trí, vì nhãn nhãn tướng rỗng không nhẫn
đến ý xúc, nhơn duyên, sanh thọ, ý xúc, nhơn duyên, sanh thọ tướng rỗng không
vậy.
Nếu có người muốn cho mộng, ảo, diệm, hưởng, ảnh và hóa phát xuất thời là
người muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! Mộng tướng nhẫn đến hóa tướng chẳng ra từ tam giới cũng chẳng
an trụ trong nhứt thiết trí, vì mộng mộng tướng rỗng không nhẫn đến hóa hóa
tướng rỗng không vậy
Nếu có người muốn cho Ðàn na ba la mật phát xuất thời là người muốn cho pháp
vô tướng phát xuất.
Nếu có người muốn cho Thi la ba la mật, Sằn đề ba la mật, Tỳ lê gia ba la
mật, Thiền na ba la mật, Bát nhã ba la mật phát xuất thời là người muốn cho pháp
vô tướng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! Ðàn na ba la mật đến Bát nhã ba la mật chẳng ra từ tam giới
cũng chẳng an trụ trong nhứt thiết trí, vì Ðàn na Ðàn na tướng rỗng không nhẫn
đến Bát nhã Bát nhã tướng rỗng không vậy.
Nếu có ngươi muốn nội không nhẫn đến vô pháp hữu pháp không phát xuất thời là
người muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! Nội không tướng đến vô pháp hữu pháp không tướng chẳng ra từ
tam giới cũng chẳng an trụ trong nhứt thiết trí, vì nội không nội không tánh
rỗng không nhẫn đến vô pháp hữu pháp không vô pháp hữu pháp không tánhrỗng không
vậy.
Nếu có người muốn cho tứ niệm xứ đến thập bát bất cộng pháp phát xuất thời là
người muốn cho pháp vô tướnng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! Tứ niệm xứ tánh đến thập bát bất cộng pháp tánh chẳng ra từ tam
giới cũng chẳng an trụ trong nhứt thiết trí, vì tứ niệm xứ tứ niệm xứ tánh rỗng
không nhẫn đến bất cộng pháp bất cộng pháp tánh rỗng không vậy.
Nếu có người muốn cho A La hán phát xuất thời là người muốn cho pháp vô tướng
phát xuất.
Nếu có người muốn cho Bích Chi Phật phát xuất thời là muốn cho pháp vô tướng
phát xuất.
Nếu có người muốn cho Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Ðẳng Giác phát xuất thời là
người muốn cho pháp vô tướng phát xuất.
Tại sao vậy?
Nầy Tu Bồ Ðề! A La Hán tánh, Bích Chi Phật tánh và Phật tánh chẳng ra từ tam
giới cũng chẳng an trụ trong nhứt thiết trí, vì A La Hán A La Hán tánh rỗng
không, Bích Chi Phật Bích Chi Phật tánh rỗng không, Phật Phật tánh rỗng không
vậy.
Nầy Tu Bồ Ðề! Do nhơn duyên trên đây nên Ðại thừa nầy phát xuất từ trong tam
giới đến an trụ trong nhứt thiết trí, vì bất động vậy.
Nầy Tu Bồ Ðề! Ông hỏi Ðại thừa nầy đến an trụ chỗ nào?
Nầy Tu Bồ Ðề! Ðại thừa nầy không chỗ an trụ, vì tất cả pháp không có tướng an
trụ vậy. Ðại thừa nầy nếu có an trụ thời là chẳng phải an trụ.
Nầy Tu Bồ Ðề! Ví như pháp tánh bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, vô
khởi, vô tác, chẳng phải trụ, chẳng phải chẳng trụ vì pháp tánh pháp tánh tướng
rỗng không vậy, nhẫn đến vì vô tác vô tác tánh rỗng không vậy.
Như pháp tánh, các pháp khác cũng như vậy, chẳng phải trụ, chẳng phả chẳng
trụ.
Ðại thừa nầy cũng như vậy, chẳng phải trụ, chẳng phải chẳng trụ.
Nầy Tu Bồ Ðề! Do nhơn duyên như thế nên Ðại thừa nầy không chỗ an trụ, vì là
pháp bất trụ, là pháp bất cộng vậy.
Nầy Tu Bồ Ðề! Ông hỏi ai ngồi Ðại thừa nầy để phát xuất?
Nầy Tu Bồ Ðề! Không có ai ngồi Ðại thừa nầy để phát xuất. Tại sao vậy? Vì Ðại
thừa nầy cùng người phát xuất và pháp bị sử dụng cùng thời gian phát xuất đều vô
sở hữu cả.
Nếu tất cả pháp đều vô sở hữu thời dùng pháp gì để phát xuất?
Tại sao vậy?
Ngã bất khả đắc nhẫn đến tri giả, kiến giả bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh
vậy.
Bát khả tư nghì tánh bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Ngũ ấm, thập nhị nhập, thập bát giới bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Ðàn na ba la mật đến Bát nhã ba la mật bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh
vậy.
Nội không đến vô pháp hữu pháp không bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Tứ niệm xứ đến mười tám pháp bất cộng bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Tu Ðà Hoàn đến Bồ Tát, chư Phật bật khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Tu Ðà Hoàn quả đến nhứt thiết chủng trí bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh
vậy.
Bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, vô khởi, vô tác bất khả đắc, vì rốt
ráo thanh tịnh vậy.
Quá khứ thế, vị lai thế, hiện tại thế, sanh, trụ, diệt bất khả đắc, vì rốt
ráo thanh tịnh vậy.
Tăng, giảm bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Vì những pháp gì bất khả đắc nên là bất khả đắc?
Nầy Tu Bồ Ðề! Vì pháp tánh bất khả đắc nên là bất khả đắc.
Vì như thiệt tế, bất khả tư nghì tánh, pháp tướng, pháp vị bất khả đắc nên là
bất khả đắc.
Vì Ðàn na ba la mật đến Bát nhã ba la mật bất khả đắc nên là bất khả đắc.
Vì nội không đến vô pháp hữu pháp không bất khả đắc nên là bất khả đắc.
Vì tứ niệm xứ đến bất cộng pháp bất khả đắc nên là bất khả đắc.
Vì Tu Ðà Hoàn, Tư Ðà Hàm, A Na Hàm, A La Hán, Bích Chi Phật, chư Phật bất khả
đắc nên là bất khả đắc.
Vì Tu Ðà Hoàn quả, Tư Ðà Hàm quả, A Na Hàm quả, A La Hán quả, Bích Chi Phật
đạo, Phật đạo bất khả đắc nên là bất khả đắc.
Vì bất sanh, bất diệt đến vô khởi, vô tác bất khả đắc nên là bất khả đắc.
Lại vì sơ địa đến thập địa bất khả đắc nên là bất khả đắc, vì rốt ráo vậy.
Thế nào là sơ địa đến thập địa? Chính là càn huệ địa, tánh địa, bát nhơn địa,
kiến địa, bạc địa, ly dục địa, dĩ tác địa, Bích Chi Phật địa, Bồ Tát địa và Phật
địa.
Trong nội không đến vô pháp hữu pháp không chẳng có thể được sơ địa đến thập
địa.
Tại sao vậy? Vì sơ địa chẳng phải được chẳng phải chẳng được, nhẫn đến thập
địa chẳng phải được chẳng phải chẳng được, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Trong nội không đến vô pháp hữu pháp không, thành tựu chúng sanh bất khả đắc,
tịnh Phật quốc độ bất khả đắc, vì rốt ráo thanh tịnh vậy.
Trong nội không đến vô pháp hữu pháp không, ngũ nhãn bất khả đắc, vì rốt ráo
thanh tịnh vậy.
Nầy Tu Bồ Ðề! vì thế nên đại Bồ Tát do nơi tất cả pháp bất khả đắc mà ngồi
Ðại thừa nầy từ tam giới phát xuất an trụ trong nhứt thiết trí”.