KINH MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT
Hán Dịch: Pháp Sư Cưu-Ma-La-Thập
Việt Dịch: Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
Viện Phật Học Phổ Hiền Xuất Bản PL. 2530 DL 1986 (Trọn Bộ 3 Tập)
Thành Hội Phật Giáo TP. Hồ Chí Minh Ấn hành P.L 2539 DL. 1995
QUYỂN THỨ MƯỜI BẢY
PHẨM THÀNH BIỆN
THỨ NĂM MƯƠI
Lúc bấy giờ Ngài Tu Bồ Đề thưa: "Bạch đức Thế
Tôn! Bát nhã ba la mật rất sâu nầy vì đại sự mà phát khởi, vì bất khả tư nghì
sự, vì bất khả xưng sự, vì bất khả lượng sự, vô đẳng đẳng sự mà phát khởi”.
Đức Phật bảo Ngài Tu Bồ Đề: “Đúng như vậy. Bát nhã ba la mật rất sâu nầy vì
bất khả tư nghì sự đến vì vô đẳng đẳng sự mà phát khởi,
Tại sao vậy? Vì trong Bát nhã ba la mật chứa đựng năm ba la mật, chứa đựng
mười tám không, chứa đựng tứ niệm xứ đến bát thánh đạo, chứa đựng mười trí lực
đến nhứt thiết chủng trí.
Ví như nhà vua là bực tôn quý trong nước, bao nhiêu việc nước đều ủy nhiệm
cho đại thần, nhà vua vô sự an vui nhàn nhã.
Cũng vậy, nầy Tu Bồ Đề! Bao nhiêu pháp Thanh văn, pháp Bích Chi Phật, pháp Bồ
Tát, pháp Phật, tất cả đều ở trong Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la mật hay hoàn
thành những sự việc đó.
Thế nên, nầy Tu Bồ Đề! Bát nhã ba la mật vì đại sự mà phát khởi nhẫn đến vì
vô đẳng đẳng sự mà phát khởi.
Lại nầy Tu Bồ Đề! Bát nhã ba la mật chẳng lấy sắc, chẳng dính sắc nên có thể
hoàn thành được, chẳng lấy, chẳng dính thọ, tưởng, hành, thức nhẫn đến chẳng
lấy, chẳng dính nhứt thiết chủng trí nên có thể hoàn thành được, chẳng lấy,
chẳng dính quả Tu Đà Hoàn nhẫn đến chẳng lấy, chẳng dính Vô thượng Bồ đề nên Bát
nhã ba la mật nầy có thể hoàn thành tất cả pháp”.
Ngài Tu Bồ Đề thưa: "Bạch đức Thế Tôn! thế nào vì chẳng lấy, chẳng dính, sắc,
thọ, tưởng, hành, thức nhẫn đến vì chẳng lấy, chẳng dính nhứt thiết chủng trí mà
Bát nhã ba la mật hay hoàn thành tất cả pháp?”
Đức Phật bảo Ngài Tu Bồ Đề: “Ý ông nghĩ thế nào? Vả thấy sắc, thấy thọ,
tưởng, hành, thức có thể lấy, có thể dính được chăng? Nhẫn đến thấy nhứt thiết
chủng trí có thể lấy, có thể dính được chăng?”
Bạch đức Thế Tôn! Không thể được.
Lành thay! Nầy Tu Bồ Đề! Đức cũng chẳng thấy sắc có thể lấy, có thể dính được
nhẫn đến chẳng thấy nhứt thiết chủng trí có thể lấy, có thể dính được. Vì chẳng
thấy nên chẳng lấy, vì chẳng lấy nên chẳng dính.
Nầy Tu Bồ Đề! Đức Phật cũng chẳng thấy pháp của Phật, pháp của Như Lai, pháp
của đấng tự nhiên, pháp của bực nhứt thiết trí có thể lấy, có thể dính được. Vì
chẳng thấy nên chẳng lấy, vì chẳng lấy nên chẳng dính.
Thế nên, nầy Tu Bồ Đề! Chư đại Bồ Tát chẳng nên lấy, chẳng nên dính nơi sắc,
nhẫn đến chẳng nên lấy, chẳng nên dính nơi pháp của bực nhứt thiết trí”.
Bấy giờ chư Thiên cõi Dục, cõi Sắc thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Bát nhã ba la mật
rất sâu nầy khó thấy, khó hiểu chẳng thể suy nghĩ so sánh để biết được. Bực
thiện xảo vi diệu trí huệ tịch diệt mới biết được.
Người tin được Bát nhã ba la mật nầy, phải biết là đại Bồ Tát cúng dường
nhiều Đức Phật, gieo căn lành nhiều, gần gũi thiện tri thức, nên tin hiểu được
Bát nhã ba la mật rất sâu nầy.
Bạch đức Thế Tôn! Nếu trong cõi Đại Thiên có bao nhiêu chúng sanh, tất cả đều
làm người tín hành, người pháp hành, làm Bát Nhơn, làm Tu Đà Hoàn, Tư Đà Hàm, A
Na Hàm, A La Hán, làm Bích Chi Phật hoặc trí hoặc đoạn, đều chẳng bằng được Bồ
Tát nầy thật hành Bát nhã ba la mật trong một ngày. Tại sao vậy? Vì người tín
hành, pháp hành nhẫn đến Bích Chi Phật hoặc trí hoặc đoạn chính là vô sanh pháp
nhẫn của Bồ Tát”.
Đức Phật bảo chư Thiên cõi Dục, cõi Sắc: “Đúng như vậy. Nầy chư Thiên Tử!
Người tín hành, người pháp hành nhẫn đến Bích Chi Phật chính là vô sanh pháp
nhẫn đến Bích Chi Phật chính là vô sanh pháp nhẫn của đại Bồ Tát.
Nầy chư Thiên Tử! Nếu thiện nam, thiện nữ nghe Bát nhã ba la mật sâu xa nầy
rồi biên chép, thọ trì, đọc tụng nhẫn đến chánh ức niệm thì sẽ mau được Niết Bàn
hơn thiện nam, thiện nữ vì cầu Thanh văn hay Bích Chi Phật mà lìa bỏ Bát nhã ba
la mật, đi thật hành theo kinh khác hoặc một kiếp hoặc dưới một kiếp.
Tại sao vậy? Vì trong Bát nhã ba la mật sâu xa nầy nói rộng về pháp thượng
diệu mà người tín hành, người pháp hành nhẫn đến đại Bồ Tát đều phải nên học.
Học xong chứng được Vô thượng Bồ đề”.
Lúc bấy giờ chư Thiên cõi Dục, cõi Sắc đồng phát thanh rằng: “Bạch đức Thế
Tôn! Bát nhã ba la mật nầy gọi là Ma ha ba la mật, gọi là bất khả tư nghì, bất
khả xưng, bất khả lượng, vô đẳng đẳng ba la mật. Người tín hành, pháp hành nhẫn
đến Bích Chi Phật học Bát nhã ba la mật được thành đại Bồ Tát, được thành Vô
thượng Bồ đề, Bát nhã ba la mật nầy cũng chẳng tăng, chẳng giảm”.
Bạch xong, chư Thiên cõi Dục, cõi Sắc đảnh lễ chưn Phật, nhiều Phật rồi trở
về Thiên cung.
Ngài Tu Bồ Đề thưa: "Bạch đức Thế Tôn! Nếu đại Bồ Tát nghe Bát nhã ba la mật
sâu xa nầy mà liền tin, liền hiểu. Người nầy từ nơi nào chết rồi sanh nhơn gian
đây?”
Đức Phật bảo Ngài Tu Bồ Đề: “Nếu đại Bồ Tát nghe Bát nhã ba la mật sâu xa nầy
liền tin, liền hiểu, chẳng quên, chẳng bỏ, chẳng thắc mắc, chẳng nghi, chẳng ăn
năn mà vui mừng ưa nghe, nghe xong ghi nhớ chẳng rời lìa, hoặc lúc đi đứng hoặc
lúc nằm ngồi chẳng hề quên sót, thường theo sát Pháp sư.
Như trâu nghé theo sát trâu mẹ, Bồ Tát vì nghe Bát nhã ba la mật mà thường
theo sát Pháp sư, khi được Bát nhã ba la mật miệng tụng, tâm hiểu, chánh kiến
thông suốt.
Nầy Tu Bồ Đề! Phải biết đại Bồ Tát nầy từ loài người chết mà sanh trở lại
trong nhơn gian nầy.
Tại sao vậy? người cầu Phật đạo, đời trước nghe Bát nhã ba la mật rồi biên
chép, cung kính, cúng dường, nên sau khi chết sanh trở lại nhơn gian được nghe
Bát nhã ba la mật liền tin, liền hiểu”.
Ngài Tu Bồ Đề thưa: "Bạch đức Thế Tôn! Có vị Bồ Tát nào ở phương khác thành
tựu công đức trên đây, cúng dường chư Phật rồi bỏ thân mà đến sanh tại nhơn gian
nầy, được nghe Bát nhã ba la mật liền tin, liền hiểu, biên chép, đọc tụng, chánh
ức niệm chăng?”
Đức Phật phán: “Có. Ở phương khác, Bồ Tát thành tựu công đức trên đây, cúng
dường chư Phật, bỏ thân đến sanh tại nhơn gian nầy được nghe Bát nhã ba la mật
sâu xa liền tin, liền hiểu, biên chép, thọ trì, đọc tung, chánh ức niệm. Phải
biết đó là do công công đức thành tựu ở đời trước nên được như vậy.
Lại nầy Tu Bồ Đề! Có Bồ Tát ở nơi Di Lặc Bồ Tát được nghe Bát nhã ba la mật
sâu xa, do căn lành ấy mà đến tại nhơn gian nầy.
Nầy Tu Bồ Đề! Lại có Bồ Tát đời trước nghe Bát nhã ba la mật mà chẳng thưa
hỏi những cớ sự trong đó. Vì không thưa hỏi nên đến sanh tại nhơn gian nghe Bát
nhã ba la mật, nghe Bát nhã ba la mật sâu xa nầy lòng họ tiếp tục nghi ngờ, khó
tỏ ngộ.
Nầy Tu Bồ Đề! Nếu Bồ Tát đời trước hoặc nghe Thiền ba la mật, hoặc nghe Tinh
tấn ba la mật, hoặc nghe Nhẫn nhục ba la mật, hoặc nghe Trì giới ba la mật, hoặc
nghe Bố thí ba la mật mà không thưa hỏi cớ sự trong đó. Vì đời trước không thưa
hỏi nên đến sanh tại nhơn gian nầy, nghe Bát nhã ba la mật sâu xa lòng họ tiếp
tục nghi ngờ, khó tỏ ngộ.
Nầy Tu Bồ Đề! Nếu đời trước Bồ Tát hoặc nghe nội không, ngoại không nhẫn đến
nghe nhứt thiết chủng trí mà không thưa hỏi cớ sự trong ấy, vì đời trước không
thưa hỏi để được hiểu quyết định nên đến sanh tại nhơn nầy, nghe Bát nhã ba la
mật sâu xa lòng họ nghi ngờ, khó tỏ ngộ.
Lại nầy Tu Bồ Đề! Nếu đời trước Bồ Tát nghe Bát nhã ba la mật sâu xa rồi thưa
hỏi sự việc trong ấy mà không thật hành, khi bỏ thân sanh đời sau nghe Bát nhã
ba la mật sâu xa nầy trong khoảng một ngày hoặc hai, ba, bốn, năm ngày, lòng họ
vững chắc không ai phá hoại được. Nếu họ xa rời chỗ nghe thì sẽ thối thất. Tại
sao vậy? Vì ở đời trước, lúc nghe Bát nhã ba la mật dầu họ có thưa hỏi sự việc
trong ấy nhưng họ chẳng thật hành đúng như lời. Người nầy có lúc muốn nghe, tâm
chẳng vững chắc, chí chẳng quyết định, như cái lông nhẹ, theo gió mà bay mà bay
qua Đông hoặc qua Tây.
Nầy Tu Bồ Đề! Phải biết Bồ Tát nầy phát tâm chẳng được lâu, chẳng thường gần
gũi thiện tri thức, chẳng cúng dường nhiều Phật, đời trước dầu được nghe mà
chẳng biên chép, chẳng đọc tụng, chẳng chánh ức niệm Bát nhã ba la mật, chẳng
học sáu ba la mật, chẳng học nội không, ngoại không nhẫn đến chẳng học nhứt
thiết chủng trí. Bồ Tát mới phát tâm Đại thừa, vì ít tin ít thích nên chẳng đọc
tụng, chẳng chánh ức niệm Bát nhã ba la mật, chẳng thể biên chép được nhẫn đến
chánh ức niệm được Bát nhã ba la mật sâu xa nầy.
Nầy Tu Bồ Đề! Nếu thiện nam, thiện nữ cầu Phật đạo mà chẳng biên chép, chẳng
thọ trì nhẫn đến chẳng chánh ức niệm Bát nhã ba la mật sâu xa nầy, cũng chẳng
được sự gia hộ của Bát nhã ba la mật sâu xa nầy, nhẫn đến cũng chẳng được sự gia
hộ của nhứt thiết chủng trí. Người nầy cũng chẳng thật hành Bát nhã ba la mật
đúng như lời. Người nầy hoặc sa vào bực Thanh văn hoặc Bích Chi Phật.
Tại sao vậy? Người nầy chẳng biên chép nhẫn đến thật hành Bát nhã ba la mật
được sự gia hộ của Bát nhã ba la mật sâu xa, thế nên họ sẽ sa vào trong hai thừa
ấy”.