KINH TRUNG BỘ
Majjhima Nikaya
"The Middle Length Discourses of The Buddha"
Hòa Thượng Thích Minh Châu Dịch Việt
TẬP III
109. ÐẠI KINH MÃN NGUYỆT
(Mahàpunnama Sutta)
Như vầy tôi nghe:
Một thời Thế Tôn ở tại Savatthi (Xá-vệ), Pubbarama (Ðông Viên),
Migaramatupasada (Lộc Mẫu Giảng đường).
Lúc bấy giờ trong ngày Bố-tát, ngày trăng tròn, trong đêm trăng rằm, Thế
Tôn đang ngồi giữa trời, xung quanh có chúng Tỷ-kheo đoanh vây. Rồi một
Tỷ-kheo từ chỗ ngồi đứng dậy, đắp y vào một bên vai, chấp tay vái Thế Tôn và
bạch Thế Tôn:
-- Con muốn hỏi Thế Tôn một vấn đề đặc biệt, nếu Thế Tôn cho con được
phép nói lên câu hỏi.
-- Vậy này Tỷ-kheo, hãy ngồi trên chỗ của Ông và hỏi như ý Ông muốn.
Rồi vị Tỷ-kheo ấy, sau khi ngồi xuống trên chỗ ngồi của mình, bạch Thế
Tôn:
-- Bạch Thế Tôn, có phải có năm thủ uẩn này, tức là sắc thủ uẩn, thọ thủ
uẩn, tưởng thủ uẩn, hành thủ uẩn và thức thủ uẩn?
-- Này Tỷ-kheo, có năm thủ uẩn này, tức là sắc thủ uẩn, thọ thủ uẩn,
tưởng thủ uẩn, hành thủ uẩn, thức thủ uẩn.
-- Lành thay, bạch Thế Tôn.
Tỷ-kheo ấy sau khi hoan hỷ, tín thọ lời Thế Tôn nói, hỏi Thế Tôn một câu
hỏi khác:
-- Bạch Thế Tôn, năm thủ uẩn này, lấy gì làm căn bản?
-- Này Tỷ-kheo, năm thủ uẩn này lấy dục làm căn bản.
-- Bạch Thế Tôn, có phải chính chấp thủ ấy là năm thủ uẩn, hay là ngoài
năm thủ uẩn, có một chấp thủ (khác)?
-- Này Tỷ-kheo, không phải chính chấp thủ ấy là năm thủ uẩn, cũng không
phải ngoài năm thủ uẩn có sự chấp thủ. Này Tỷ-kheo, khi nào có lòng dục,
lòng tham đối với năm thủ uẩn, ở đấy chính là chấp thủ.
-- Bạch Thế Tôn, phải chăng có thể có sự sai khác trong lòng dục, lòng
tham đối với năm thủ uẩn?
Thế Tôn trả lời:
-- Này Tỷ-kheo, có thể có. Ở đây, này Tỷ-kheo có người nghĩ như sau:
"Mong rằng có sắc như thế này trong tương lai! Mong rằng có thọ như thế này
trong tương lai! Mong rằng có tưởng như thế này trong tương lai! Mong rằng
có hành như thế này trong tương lai! Mong rằng có thức như thế này trong
tương lai!" Như vậy, này Tỷ-kheo, có sự sai khác trong lòng dục, lòng tham
đối với năm uẩn.
-- Nhưng bạch Thế Tôn, cho đến như thế nào là ý nghĩa chữ uẩn trong các
uẩn?
-- Này Tỷ-kheo, phàm sắc gì, quá khứ, vị lai hay hiện tại, nội hay ngoại,
thô hay tế, liệt hay thắng, xa hay gần, như vậy là sắc uẩn. Phàm cảm thọ gì,
quá khứ, vị lai hay hiện tại, nội hay ngoại, thô hay tế, liệt hay thắng, xa
hay gần, như vậy là thọ uẩn. Phàm tưởng gì, quá khứ, vị lai hay hiện tại...
xa hay gần, như vậy là tưởng uẩn. Phàm những hành gì, quá khứ, vị lai hay
hiện tại... xa hay gần, như vậy là hành uẩn. Phàm thức gì, quá khứ, vị lai
hay hiện tại... xa hay gần, như vậy là thức uẩn. Cho đến như vậy, này
Tỷ-kheo là ý nghĩa chữ uẩn trong các uẩn.
-- Do nhân gì, bạch Thế Tôn, do duyên gì được chấp nhận gọi là sắc uẩn?
Do nhân gì, duyên gì được chấp nhận gọi là thọ uẩn? Do nhân gì, duyên gì
được chấp nhận gọi là tưởng uẩn? Do nhân gì, duyên gì được chấp nhận gọi
hành uẩn? Do nhân gì, duyên gì được chấp nhận gọi là thức uẩn?
-- Bốn đại là nhân, này Tỷ-kheo, bốn đại là duyên được chấp nhận gọi là
sắc uẩn. Xúc là nhân, xúc là duyên được chấp nhận gọi là thọ uẩn. Xúc là
nhân, xúc là duyên được chấp nhận gọi là tưởng uẩn. Xúc là nhân, xúc là
duyên được chấp nhận gọi là hành uẩn. Danh sắc là nhân này Tỷ-kheo, danh sắc
là duyên được chấp nhận gọi là thức uẩn.
-- Nhưng bạch Thế Tôn, thế nào là thân kiến?
-- Ở đây, này Tỷ-kheo, có kẻ vô văn phàm phu không hiểu rõ các bậc Thánh,
không thuần thục pháp các bậc Thánh, không tu tập pháp các bậc Thánh, không
hiểu rõ các bậc Chơn nhân, không thuần thục pháp các bậc Chơn nhân, không tu
tập pháp các bậc Chơn nhân, xem sắc như là tự ngã, hay xem tự ngã như là có
sắc, hay xem sắc như là trong tự ngã, hay xem tự ngã như là trong sắc; xem
thọ như là tự ngã, hay xem tự ngã như là có thọ, hay xem thọ như là trong tự
ngã, hay xem tự ngã như là trong thọ; xem tưởng như là tự ngã, hay xem tự
ngã như là có tưởng, hay xem tưởng như là trong tự ngã, hay xem tự ngã như
là trong trưởng; xem hành như là tự ngã, hay xem tự ngã như là có hành, hay
xem hành như là trong tự ngã, hay xem tự ngã như là trong hành; xem thức như
là tự ngã, hay xem tự ngã như là có thức, hay xem có thức như là trong tự
ngã, hay xem tự ngã như là trong thức.
-- Nhưng bạch Thế Tôn, thế nào là không thân kiến?
-- Ở đây, này Tỷ-kheo, vị Ða văn Thánh đệ tử, đi đến các bậc Thánh, thuần
thục pháp các bậc Thánh, tu tập pháp các bậc Thánh, đi đến các bậc Chơn
nhân, thuần thục pháp các bậc Chơn nhân, tu tập pháp các bậc Chơn nhân,
không xem sắc như là tự ngã, hay không xem tự ngã như là có sắc, hay không
xem sắc như là trong tự ngã, hay không xem tự ngã như là trong sắc; không
xem thọ như là tự ngã...., không xem tự ngã như là trong thọ; không xem
tưởng như là tự ngã... , hay không xem tự ngã như là trong tưởng; không xem
hành như là tự ngã... , hay không xem tự ngã như là trong hành; không xem
thức như là tự ngã... , không xem tự ngã như là trong thức. Như vậy, này
Tỷ-kheo, là không thân kiến.
-- Bạch Thế Tôn, cái gì là vị ngọt của sắc, cái gì là sự nguy hiểm, cái
gì là sự xuất ly? Cái gì là vị ngọt của thọ, cái gì là sự nguy hiểm, cái gì
là sự xuất ly? Cái gì là vị ngọt của tưởng, cái gì là sự nguy hiểm, cái gì
là sự xuất ly? Cái gì là vị ngọt của hành, cái gì là sự nguy hiểm, cái gì là
sự xuất ly? Cái gì là vị ngọt của thức, cái gì là sự nguy hiểm, cái gì là sự
xuất ly?
-- Này Tỷ-kheo, lạc hỷ gì duyên sắc khởi lên, như vậy là vị ngọt của sắc.
Cái gì vô thường, khổ, bị biến hoại trong sắc như vậy là sự nguy hiểm của
sắc. Sự nhiếp phục dục tham đối với sắc, sự đoạn diệt dục tham, như vậy là
sự xuất ly của sắc. Này Tỷ-kheo, lạc hỷ gì duyên thọ khởi lên, như vậy là vị
ngọt của thọ... như vậy là sự xuất ly của thọ. Này Tỷ-kheo, lạc hỷ gì duyên
tưởng khởi lên như vậy là vị ngọt của tưởng.... là sự xuất ly của tưởng. Này
Tỷ-kheo, lạc hỷ gì duyên hành khởi lên như vậy là vị ngọt của hành... là sự
xuất ly của hành. Này Tỷ-kheo, lạc hỷ gì duyên thức khởi lên, như vậy là vị
ngọt của thức. Cái gì vô thường, khổ, bị biến hoại trong thức, như vậy là sự
nguy hiểm của thức. Sự nhiếp phục dục tham đối với thức, sự đoạn diệt dục
tham, như vậy là sự xuất ly của thức.
-- Bạch Thế Tôn, do biết gì, do thấy gì, mà không có mạn tùy miên rằng:
"Ta là người làm, sở thuộc của ta là người làm", đối với tự thân có ý thức,
và đối với cả tưởng ở ngoài?
-- Này Tỷ-kheo, phàm có sắc gì, quá khứ, vị lai hay hiện tại, nội hay
ngoại, thô hay tế, liệt hay thắng, xa hay gần, đối với tất cả sắc, thấy được
như thật với trí tuệ là: "Cái này không phải của tôi, cái này không phải là
tôi, cái này không phải tự ngã của tôi". Phàm có thọ gì... tưởng gì... hành
gì... phàm có thức gì, quá khứ vị lai hay hiện tại, nội hay ngoại, thô hay
tế, liệt hay thắng, xa hay gần, đối với tất cả thức, thấy được như thật với
trí tuệ là: "Cái này không phải của tôi, cái này là tôi. Cái này không phải
tự ngã của tôi". Này Tỷ-kheo, do biết như vậy, thấy như vậy, nên không có
mạn tùy miên rằng: "Ta là người làm, sở thuộc của ta là người làm", đối với
tự thân có ý thức, và đối với tất cả tướng ở ngoài.
Rồi một Tỷ-kheo khác khởi lên sự suy tư như sau: "Nếu được nói rằng, chư
Tôn giả, sắc là vô ngã, thọ là vô ngã, tưởng là vô ngã, hành là vô ngã, thức
là vô ngã; như vậy những hành động do vô ngã làm đã được ngã nào cảm thọ kết
quả?"
Thế Tôn biết được tâm tư của Tỷ-kheo ấy với tâm tư của mình liền nói với
các Tỷ-kheo:
-- Này các Tỷ-kheo, sự kiện này xảy ra, khi ở đây có kẻ ngu si, vô tri,
vô minh, với tâm bị tham dục chi phối, lại nghĩ cần phải vượt qua lời dạy
của bậc Ðạo sư với (câu hỏi): "Nếu được nói rằng, chư Tôn giả, sắc là vô
ngã, thọ là vô ngã, tưởng là vô ngã, hành là vô ngã, thức là vô ngã; như vậy
những hành động do vô ngã làm đã được ngã nào cảm thọ kết quả?" Này các
Tỷ-kheo, các Ông đã được Ta huấn luyện tìm kiếm nhân duyên, chỗ này chỗ kia,
đối với những pháp này, pháp khác.
Các Ông nghĩ thế nào, này các Tỷ-kheo, sắc là thường hay vô thường?
-- Vô thường, bạch Thế Tôn.
-- Những gì vô thường là khổ hay lạc?
-- Là khổ, bạch Thế Tôn.
-- Những gì vô thường, khổ, bị biến hoại, có hợp lý chăng khi xem: "Cái
này của tôi, cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi?"
-- Thưa không vậy, bạch Thế Tôn.
-- Các Ông nghĩ thế nào, này các Tỷ-kheo, thọ... tưởng... hành... thức
là thường hay vô thường?
-- Vô thường, bạch Thế Tôn.
-- Những gì vô thường, là khổ hay lạc?
-- Là khổ, bạch Thế Tôn.
-- Những gì vô thường, khổ, bị biến hoại, có hợp lý chăng khi xem: "Cái
này là của tôi, cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi?"
-- Thưa không vậy, bạch Thế Tôn.
-- Do vậy, này các Tỷ-kheo, phàm có sắc gì, quá khứ, vị lai hay hiện tại,
nội hay ngoại... tất cả loại sắc, cần phải như thật quán: "Cái này không
phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi".
Phàm có thọ gì, phàm có tưởng gì, phàm có hành gì, phàm có thức gì quá khứ,
vị lai hay hiện tại, nội hay ngoại.. tất cả loại thức, cần phải như thật
quán: "Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không
phải tự ngã của tôi".
Như vậy, này các Tỷ-kheo, vị Ða văn Thánh đệ tử yếm ly đối với sắc, yếm
ly đối với thọ, yếm ly đối với tưởng, yếm ly đối với hành, yếm ly đối với
thức.
Do yếm ly nên ly tham, do ly tham nên được giải thoát. Trong sự giải
thoát, vị ấy biết được vị ấy đã giải thoát. Vị ấy biết: "Sanh đã tận, Phạm
hạnh đã thành, những gì nên làm đã làm. Từ nay không còn trở lại đời sống
thế này nữa".
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các Tỷ-kheo ấy hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn
dạy. Trong khi sự giảng giải này được nói lên, tâm của sáu mươi vị Tỷ-kheo
được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ.