KINH TRUNG BỘ
Majjhima Nikaya
"The Middle Length Discourses of The Buddha"
Hòa Thượng Thích Minh Châu Dịch Việt
|
TẬP II
63. TIỂU KINH MÀLUNKYÀ
(Cula Màlunkyà Sutta)
Như vầy tôi nghe.
Một thời, Thế Tôn trú ở Savatthi, Jetavana, tại tịnh xá ông Anathapindika
(Cấp Cô Ðộc).
Rồi Tôn giả Malunkyaputta, trong khi độc trú tịnh cư, khởi lên sự suy tư
như sau: Có một số vấn đề này, Thế Tôn không trả lời, bỏ một bên, loại bỏ
ra: "Thế giới là thường còn, thế giới là vô thường, thế giới là hữu biên,
thế giới là vô biên; sinh mạng này và thân này là một, sinh mạng này và thân
này là khác; Như Lai có tồn tại sau khi chết, Như Lai không có tồn tại sau
khi chết, Như Lai có tồn tại và không có tồn tại sau khi chết. Như Lai không
có tồn tại và không không tồn tại sau khi chết". Thế Tôn không trả lời cho
ta những vấn đề ấy. Vì Thế Tôn không trả lời cho ta những vấn đề ấy, nên ta
không được hài lòng, không được thỏa mãn. Vậy ta hãy đi đến Thế Tôn, và sẽ
hỏi ý nghĩa này. Nếu Thế Tôn trả lời cho ta: "Thế giới là thường còn, thế
giới là vô thường, thế giới là hữu biên, thế giới là vô biên; sinh mạng này
và thân này là một, sinh mạng này và thân này là khác; Như Lai có tồn tại
sau khi chết, Như Lai không có tồn tại sau khi chết; Như Lai có tồn tại và
không có tồn tại sau khi chết, hay Như Lai không có tồn tại và không không
tồn tại sau khi chết", thời ta sẽ sống Phạm hạnh dưới (sự chỉ dẫn của) Thế
Tôn. Còn nếu Thế Tôn không trả lời cho ta: "Thế giới là thường còn, thế giới
là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và không không tồn
tại sau khi chết", thời ta sẽ bỏ học pháp và hoàn tục.
Rồi Tôn giả Malunkyaputta vào buổi chiều, từ Thiền tịnh đứng dậy, đi đến
Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Sau khi ngồi
xuống một bên, Tôn giả Malunkyaputta bạch Thế Tôn:
-- Ở đây, bạch Thế Tôn, trong khi độc trú tịnh cư, con khởi lên ý nghĩ
như sau: Có một số vấn đề này, Thế Tôn không trả lời, bỏ một bên loại bỏ ra:
"Thế giới là thường còn, thế giới là vô thường... (như trên)... Như Lai
không có tồn tại và không không tồn tại sau khi chết". Thế Tôn không trả lời
cho ta những vấn đề ấy. Vì Thế Tôn không trả lời cho ta những vấn đề ấy, nên
ta không được hài lòng, không được thỏa mãn. Vậy ta hãy đi đến Thế Tôn và sẽ
hỏi ý nghĩa này. Nếu Thế Tôn trả lời cho ta: "Thế giới là thường còn, thế
giới là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và không không
tồn tại sau khi chết", thời ta sẽ sống Phạm hạnh dưới (sự chỉ dẫn của) Thế
Tôn. Còn nếu Thế Tôn không trả lời cho ta: "Thế giới là thường còn, thế giới
là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và không không tồn
tại sau khi chết", thời ta sẽ bỏ học pháp và hoàn tục.
Nếu Thế Tôn biết: "Thế giới là thường còn", Thế Tôn hãy trả lời cho con:
"Thế giới là thường còn". Nếu Thế Tôn biết: "Thế giới là vô thường". Thế Tôn
hãy trả lời cho con: "Thế giới là vô thường". Nếu Thế Tôn không biết: "Thế
giới là thường còn" hay "Thế giới là vô thường", thời không biết, không
thấy, hãy thẳng thắn trả lời: "Ta không biết, Ta không thấy".
Nếu Thế Tôn biết: "Thế giới là hữu biên", Thế Tôn hãy trả lời cho con:
"Thế giới là hữu biên". Nếu Thế Tôn biết: "Thế giới là vô biên", Thế Tôn hãy
trả lời cho con: "Thế giới là vô biên". Nếu Thế Tôn không biết: "Thế giới là
hữu biên" hay "Thế giới là vô biên," thời không biết, không thấy, hãy thẳng
thắn trả lời: "Ta không biết, Ta không thấy".
Nếu Thế Tôn biết: "Sinh mạng này và thân này là một", Thế Tôn hãy trả lời
cho con: "Sinh mạng này và thân này là một". Nếu Thế Tôn biết: "Sinh mạng
này và thân này là khác," Thế Tôn hãy trả lời cho con: "Sinh mạng này và
thân này là khác". Nếu Thế Tôn không biết: "Sinh mạng này và thân này là
một" hay "Sinh mạng này và thân này là khác," thời không biết, không thấy,
hãy thẳng thắn trả lời: "Ta không biết, Ta không thấy".
Nếu Thế Tôn biết: "Như Lai có tồn tại sau khi chết", Thế Tôn hãy trả lời
cho con: "Như Lai có tồn tại sau khi chết". Nếu Thế Tôn biết: "Như Lai không
có tồn tại sau khi chết", Thế Tôn hãy trả lời cho con: "Như Lai không có tồn
tại sau khi chết". Nếu Thế Tôn không biết: "Như Lai có tồn tại sau khi
chết," hay "Như Lai không có tồn tại sau khi chết", thời không biết, không
thấy, hãy thẳng thắn trả lời: "Ta không biết, Ta không thấy".
Nếu Thế Tôn biết: "Như Lai có tồn tại và không tồn tại sau khi chết", Thế
Tôn hãy trả lời cho con: "Như Lai có tồn tại và không tồn tại sau khi chết",
Thế Tôn hãy trả lời cho con: "Như Lai không tồn tại và không không tồn tại
sau khi chết". Nếu Thế Tôn không biết: "Như Lai tồn tại và không tồn tại sau
khi chết," hay "Như Lai không tồn tại và không không tồn tại sau khi chết",
thời không biết, không thấy, hãy thẳng thắn trả lời: "Ta không biết, Ta
không thấy".
-- Này Malunkyaputta, Ta nào có nói với Ông: Này Malunkyaputta, hãy đến
và sống Phạm hạnh theo Ta, Ta sẽ trả lời cho Ông: "Thế giới là thường còn,"
hay "Thế giới là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và
không không tồn tại sau khi chết"?
-- Thưa không, bạch Thế Tôn.
-- Hay Ông có nói với Ta như sau: Bạch Thế Tôn, con sẽ sống Phạm hạnh
theo Thế Tôn, nếu Thế Tôn sẽ trả lời cho con: "Thế giới là thường còn" hay
"Thế giới là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và không
không tồn tại sau khi chết" ?
-- Thưa không, bạch Thế Tôn.
-- Như vậy, này Malunkyaputta, Ta không nói với Ông: Này Malunkyaputta,
hãy đến và sống Phạm hạnh theo Ta và Ta sẽ trả lời cho Ông: "Thế giới là
thường còn" hay "Thế giới là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn
tại và không không tồn tại sau khi chết", và Ông cũng không nói với Ta: Bạch
Thế Tôn, con sẽ sống Phạm hạnh theo Thế Tôn nếu Thế Tôn sẽ trả lời cho con:
"Thế giới là thường còn" hay "Thế giới là vô thường... (như trên)... Như Lai
không có tồn tại và không không tồn tại sau khi chết". Sự tình là như vậy,
thời này kẻ ngu kia, Ông là ai, và Ông phủ nhận cái gì ?
Này Malunkyaputta, nếu có ai nói như sau: Ta sẽ sống Phạm hạnh theo Thế
Tôn khi nào Thế Tôn sẽ trả lời cho ta: "Thế giới là thường còn" hay "Thế
giới là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và không không
tồn tại sau khi chết", thời này Malunkyaputta, người ấy sẽ chết (và) vẫn
không được Như Lai trả lời. Này Malunkyaputta, ví như một người bị mũi tên
bắn, mũi tên được tẩm thuốc độc rất dày. Bạn bè và bà con huyết thống của
người ấy mời một vị y sĩ khoa mổ xẻ đến săn sóc. Nhưng người ấy lại nói:
"Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết được người đã bắn tôi
thuộc giòng hoàng tộc, hay Bà-la-môn, hay buôn bán, hay người làm công".
Người ấy có thể nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi
chưa biết được người đã bắn tôi tên là gì, tộc tánh là gì?" Người ấy có thể
nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết được
người đã bắn tôi là cao hay thấp, hay người bậc trung". Người ấy có thể nói
như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết được người
đã bắn tôi là da đen, da sẫm hay da vàng". Người ấy có thể nói như sau: "Tôi
sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết được người đã bắn tôi
thuộc làng nào, thuộc thị trấn nào, thuộc thành phố nào". Người ấy có thể
nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết cái cung
mà tôi bị bắn, cái cung ấy thuộc loại cung thông thường hay loại cung nỏ".
Người ấy có thể nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi
chưa biết được dây cung mà tôi bị bắn, dây cung ấy làm bằng cây leo, hay cây
lau, hay một thứ gân, hay một thứ dây gai, hay một thứ cây có nhựa". Người
ấy có thể nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa
biết cái tên mà tôi bị bắn, cái tên ấy thuộc một loại cây lau này hay cây
lau khác". Người ấy có thể nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi
nào tôi chưa biết cái tên mà tôi bị bắn, mũi tên ấy có kết lông gì, hoặc
lông con kên, hoặc lông con cò, hoặc lông con ó, hoặc lông con công, hoặc
lông một loại két". Người ấy có thể nói như sau: "Tôi sẽ không rút mũi tên
này ra khi nào tôi chưa biết cái tên mà tôi bị bắn, cái tên ấy được cuốn
(parikkhittam) bởi loại gân nào, hoặc là gân bò cái, hoặc là gân trâu, hoặc
là gân nai, hoặc là gân lừa". Người ấy có thể nói như sau: "Tôi sẽ không rút
mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết cái tên mà tôi bị bắn, cái tên ấy thuộc
loại tên nhọn, hay thuộc loại tên móc, hay thuộc loại tên như đầu sào, hay
thuộc loại tên như răng bò, hay thuộc loại tên như kẽm gai". Này
Malunkyaputta, người ấy sẽ chết và vẫn không được biết gì.
Cũng vậy, này Malunkyaputta, ai nói như sau: "Ta sẽ sống Phạm hạnh theo
Thế Tôn khi nào Thế Tôn trả lời cho ta: "Thế giới là thường còn hay thế giới
là vô thường... (như trên)... Như Lai không có tồn tại và không không tồn
tại sau khi chết", thời này Malunkyaputta, người ấy sẽ chết (và) vẫn không
được Như Lai trả lời.
Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không thể nói là tùy thuộc với quan
điểm "Thế giới là thường còn". Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không
thể nói là tùy thuộc với quan điểm "Thế giới là vô thường". Này
Malunkyaputta, dầu cho có quan điểm "Thế giới là thường còn", hay dầu cho có
quan điểm "Thế giới là vô thường", thời vẫn có sanh, có già, có chết, có
sầu, bi, khổ, ưu, não, mà Ta giảng dạy sự đoạn trừ ngay trong hiện tại.
Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không thể nói là tùy thuộc với quan
điểm "Thế giới là hữu biên". Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không thể
nói là tùy thuộc với quan điểm "Thế giới là vô biên". Này Malunkyaputta, dầu
cho có quan điểm "Thế giới là hữu biên", hay dầu cho có quan điểm "Thế giới
là vô biên" thời vẫn có sanh, có già, có chết, có sầu, bi, khổ, ưu, não, mà
Ta giảng dạy sự đoạn trừ ngay trong hiện tại.
Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không thể nói là tùy thuộc quan
điểm "Sinh mạng này và thân này là một". Này Malunkyaputta, đời sống Phạm
hạnh không thể nói là tùy thuộc quan điểm "Sinh mạng này và thân này là
khác". Này Malunkyaputta, dầu cho có quan điểm "Sinh mạng này và thân này là
một", hay dầu cho có quan điểm "Sinh mạng này và thân này là khác", thời vẫn
có sanh, có già, có chết, có sầu, bi, khổ, ưu, não mà Ta giảng dạy sự đoạn
trừ ngay trong hiện tại.
Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không thể nói là tùy thuộc quan
điểm "Như Lai có tồn tại sau khi chết". Này Malunkyaputta, đời sống Phạm
hạnh không thể nói là tùy thuộc quan điểm "Như Lai không có tồn tại sau khi
chết". Này Malunkyaputta, dầu cho có quan điểm "Như Lai có tồn tại sau khi
chết" hay dầu cho có quan điểm "Như Lai không có tồn tại sau khi chết," thời
vẫn có sanh, có già, có chết, có sầu, bi, khổ, ưu, não mà Ta giảng dạy sự
đoạn trừ ngay trong hiện tại.
Này Malunkyaputta, đời sống Phạm hạnh không thể nói là tùy thuộc vào quan
điểm "Như Lai có tồn tại và không tồn tại sau khi chết". Này Malunkyaputta,
đời sống Phạm hạnh không thể nói là tùy thuộc với quan điểm "Như Lai không
có tồn tại và không không tồn tại sau khi chết". Này Malunkyaputta, dầu cho
có quan điểm "Như Lai có tồn tại và không có tồn tại sau khi chết", hay dầu
cho có quan điểm: "Như Lai không có tồn tại và không không tồn tại sau khi
chết", thời vẫn có sanh, có già, có chết, có sầu, bi, khổ, ưu, não mà Ta
giảng dạy sự đoạn trừ ngay trong hiện tại".
Do vậy, này Malunkyaputta, hãy thọ trì là không trả lời những gì Ta không
trả lời. Hãy thọ trì là có trả lời những gì Ta có trả lời. Và này
Malunkyaputta, điều gì Ta không trả lời? "Thế giới là thường còn", này
Malunkyaputta là điều Ta không trả lời. "Thế giới là vô thường" là điều Ta
không trả lời. "Thế giới là hữu biên" là điều Ta không trả lời. "Thế giới là
vô biên" là điều Ta không trả lời. "Sinh mạng này và thân này là một" là
điều Ta không trả lời. "Sinh mạng này và thân này khác" là điều Ta không trả
lời. "Như Lai có tồn tại sau khi chết" là điều Ta không trả lời. "Như Lai
không có tồn tại sau khi chết" là điều Ta không trả lời. "Như Lai có tồn tại
và không tồn tại sau khi chết" là điều Ta không trả lời. "Như Lai không có
tồn tại và không không tồn tại sau khi chết" là điều Ta không trả lời.
Và này Malunkyaputta, vì sao điều ấy Ta không trả lời? Này Malunkyaputta,
vì điều ấy không liên hệ đến mục đích, điều ấy không phải là căn bản Phạm
hạnh, điều ấy không đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí,
giác ngộ, Niết-bàn, cho nên điều ấy Ta không trả lời.
Và này Malunkyaputta, điều gì Ta trả lời? "Ðây là khổ", này Malunkyaputta
là điều Ta trả lời". "Ðây là khổ tập" là điều Ta trả lời. "Ðây là khổ diệt"
là điều Ta trả lời. "Ðây là con đường đưa đến khổ diệt" là điều Ta trả lời.
Và này Malunkyaputta,vì sao điều ấy Ta trả lời? Này Malunkyaputta, vì
điều ấy có liên hệ đến mục đích, điều ấy là căn bản Phạm hạnh, điều ấy đưa
đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn, vì
vậy điều ấy Ta trả lời. Do vậy, này Malunkyaputta, hãy thọ trì là không trả
lời những điều Ta không trả lời. Hãy thọ trì là trả lời những điều Ta có trả
lời.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Malunkyaputta hoan hỷ tín thọ lời
Thế Tôn dạy.