KINH TRUNG BỘ
Majjhima Nikaya
"The Middle Length Discourses of The Buddha"
Hòa Thượng Thích Minh Châu Dịch Việt
TẬP II
69. KINH GULISÀNI
(Gulisàni Sutta)
Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn trú ở Rajagaha (Vương Xá), Veluvana (Trúc Lâm), tại
Kalandakanivapa (chỗ nuôi dưỡng sóc).
Lúc bấy giờ, Tỷ-kheo Gulissani là vị sống tại rừng núi, hành động thô
tháo đã đến giữa Tăng chúng do một vài công vụ. Ở đây, Tôn giả Sariputta
(Xá-lợi-phất) nhân vì Tỷ-kheo Gulissani, bảo các Tỷ-kheo:
-- Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi đến trú giữa chúng Tăng phải
biết tôn trọng, cung kính các đồng Phạm hạnh. Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống
ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng không biết tôn trọng, cung kính các đồng
Phạm hạnh, thời có người sẽ nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn
giả này là vị sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng, hành động theo sở
thích, nay Tôn giả ấy lại không tôn trọng, cung kính các đồng Phạm hạnh! "
Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi đến trú
giữa chúng Tăng, phải biết tôn trọng cung kính các đồng Phạm hạnh.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng, phải biết
khéo léo về chỗ ngồi, nghĩ rằng: "Ta sẽ ngồi, không có chiếm lấy (chỗ ngồi)
các Thượng tọa Tỷ-kheo, không có trục xuất chỗ ngồi của các niên thiếu
Tỷ-kheo. Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng,
không biết khéo xử về chỗ ngồi, thời có người sẽ nói về vị ấy như sau: "Nào
có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng,
hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại không biết hành động như pháp!"
Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú
giữa chúng Tăng phải biết khéo xử về chỗ ngồi.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo, sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng, không
nên vào làng quá sớm và trở về ban ngày. Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở
rừng núi, đến trú giữa chư Tăng, nếu vào làng quá sớm và trở về ban ngày,
thời có người sẽ nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị
sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn
giả này lại vào làng quá sớm và trở về ban ngày". Sẽ có người nói về vị ấy
như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng không nên
vào làng quá sớm, và trở về ban ngày.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo, sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng, không
nên đi đến các gia đình trước buổi ăn hay sau buổi ăn. Này chư Hiền, nếu
Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng, đi đến các gia đình trước
buổi ăn hay sau buổi ăn, thời có người sẽ nói về vị ấy như sau: "Có phải Tôn
giả này là vị sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng, hành động theo sở
thích, lại đi phí thời giờ quá nhiều, và xử sự như vậy đối với chúng Tăng?"
Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú
giữa chúng Tăng, không nên đi đến các gia đình trước buổi ăn hay sau buổi
ăn.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng không nên
trạo cử, dao động. Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa
chúng Tăng mà trạo cử, dao động, thời sẽ có người nói về vị ấy như sau: "Có
phải Tôn giả này là vị sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng, hành động
theo sở thích, lại trạo cử, dao động quá nhiều và xử sự như vậy đối với
chúng Tăng?" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng
núi, đến trú giữa chúng Tăng, không nên trạo cử, dao động.
Này Chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi đến trú giữa chúng Tăng, không nên
nói nhiều lời và nói tạp nhạp. Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi đến
trú giữa chúng Tăng, nói nhiều lời và nói tạp nhạp thời có người sẽ nói về
vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi, sống
một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại nói nhiều
lời và nói tạp nhạp!" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống
ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng không nên nói nhiều lời và nói tạp nhạp.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi đến trú giữa chúng Tăng, phải là
người dễ nói và là người thiện hữu. Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng
núi đến trú giữa chúng Tăng là người khó nói và là người ác hữu, thời có
người sẽ nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì nếu Tôn giả này là vị sống ở
rừng núi, sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này
lại khó nói và là người ác hữu!" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy
Tỷ-kheo sống ở rừng núi, đến trú giữa chúng Tăng, phải là người dễ nói và là
người thiện hữu.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải thủ hộ các căn. Này chư
Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi không thủ hộ các căn, thời có người sẽ nói
về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi,
sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại không
thủ hộ các căn!" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở
rừng núi cần phải thủ hộ các căn.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải tiết độ trong sự ăn uống.
Này chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi không có tiết độ trong sự ăn uống,
thời có người sẽ nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì nếu Tôn giả này là vị
sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn
giả này lại không có tiết độ trong sự ăn uống!" Sẽ có người nói về vị ấy như
vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải có tiết độ trong sự ăn uống.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải chú tâm cảnh giác. Này chư
Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi không chú tâm cảnh giác thời có người sẽ
nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi,
sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại không
chú tâm cảnh giác!" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy Tỷ-kheo sống ở
rừng núi cần phải chú tâm cảnh giác.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải tinh cần tinh tấn. Này chư
Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi mà biếng nhác, thời có người sẽ nói về vị
ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi, sống một
mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại biếng nhác!"
Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải
tinh cần tinh tấn.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải chánh niệm tỉnh giác. Này
chư Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi mà thất niệm, thời sẽ có người nói về
vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi, sống
một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại thất
niệm!". Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi,
cần phải chánh niệm tỉnh giác.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải có Thiền định. Này chư
Hiền, nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi không có Thiền định, thời có người sẽ nói
về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi,
sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại không
có Thiền định!" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở
rừng núi cần phải có Thiền định.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải có trí tuệ. Này chư Hiền,
nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi chỉ có liệt tuệ, thời có người sẽ nói về vị ấy
như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi, sống một
mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này lại chỉ có liệt
tuệ!" Sẽ có người nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần
phải có trí tuệ.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải thực tập thắng pháp
(abhidhamma), thắng luật (abhivinaya). Này chư Hiền, sẽ có người hỏi Tỷ-kheo
sống ở rừng núi về thắng pháp, thắng luật. Nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi được
hỏi về thắng pháp, thắng luật mà không thể trả lời được, thời có người sẽ
nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi,
sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này, được hỏi
về thắng pháp thắng luật lại không có thể trả lời được!" Sẽ có người nói về
vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải có thực tập thắng
pháp, thắng luật.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải thực tập các pháp tịch
tịnh giải thoát (santavimokha), vượt khỏi các sắc pháp, và các vô sắc pháp.
Này chư Hiền, sẽ có người hỏi Tỷ-kheo sống ở rừng núi về các pháp tịch tịnh
giải thoát, vượt khỏi các sắc pháp, các vô sắc pháp. Này chư Hiền, nếu
Tỷ-kheo sống ở rừng núi được hỏi về các pháp tịch tịnh giải thoát, vượt khỏi
các sắc pháp và vô sắc pháp mà không thể trả lời được, thời có người sẽ nói
về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn giả này là vị sống ở rừng núi,
sống một mình trong rừng, hành động theo sở thích; nay Tôn giả này được hỏi
về các pháp tịch tịnh giải thoát lại không có thể trả lời được!" Sẽ có người
nói về vị ấy như vậy. Do vậy, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải thực tập các
pháp tịch tịnh giải thoát, vượt khỏi các sắc pháp và vô sắc pháp.
Này chư Hiền, Tỷ-kheo sống ở rừng núi cần phải thực tập các pháp thượng
nhân. Này chư Hiền, sẽ có người hỏi Tỷ-kheo về những pháp thượng nhân. Này
chư Hiền, sẽ có người hỏi Tỷ-kheo về những pháp thượng nhân. Này chư Hiền,
nếu Tỷ-kheo sống ở rừng núi được hỏi về các pháp thượng nhân mà không thể
trả lời được, thời có người sẽ nói về vị ấy như sau: "Nào có tốt gì, nếu Tôn
giả này là vị sống ở rừng núi, sống một mình trong rừng; hành động theo sở
thích; nay Tôn giả này được hỏi về những pháp thượng nhân lại không có thể
trả lời được". Như vậy sẽ có người nói về vị ấy. Do vậy Tỷ-kheo sống ở rừng
núi cần phải thực tập các pháp thượng nhân.
Khi được nói vậy, Tôn giả Mahamoggallana nói với Tôn giả Sariputta như
sau:
-- Hiền giả Sariputta, các pháp này cần phải được chấp trì và thực tập
chỉ bởi Tỷ-kheo sống ở rừng núi hay bởi Tỷ-kheo sống ở gần thôn làng?
-- Hiền giả Moggallana, các pháp này cần được phải chấp trì và thực tập
bởi Tỷ-kheo sống ở rừng núi, huống chi Tỷ-kheo sống gần thôn làng!