長 阿 含 經
KINH TRƯỜNG A HÀM
Hán Dịch. Phật Ðà Da Xá
& Trúc Phật Niệm
Việt Dịch & Hiệu Chú: Thích Tuệ Sỹ
|
PHẦN IV
30. KINH THẾ KÝ
PHẨM 5: LONG ĐIỂU
Đức Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Có bốn loại rồng[199]. Những gì là
bốn? Một, sanh ra từ trứng; hai, sanh ra từ bào thai; ba, sanh ra từ nơi ẩm
thấp; bốn, sanh ra từ hóa sinh. Đó là bốn loại rồng.
“Có bốn loại Kim-sí điểu[200]. Những
gì là bốn? Một, sinh ra từ trứng; hai, sinh ra từ bào thai; ba, sinh ra từ
nơi ẩm thấp; bốn, sinh ra từ hóa sinh. Đó là bốn loại Kim-sí điểu.
“Ở dưới đáy nước đại dương có cung điện của vua rồng Ta-kiệt[201],
ngang dọc là tám vạn do-tuần. Tường cung điện có bảy lớp với bảy lớp lan
can, bảy lớp lưới, bảy lớp hàng cây, chung quanh trang hoàng bằng bảy thứ
báu,… cho đến vô số các loài chim cùng nhau ca hót líu lo, lại cũng như vậy.
“Giữa hai ngọn núi chúa Tu-di cùng núi Khư-đà-la[202]
có hai cung điện của vua rồng Nan-đà và Bạt-nan-đà.[203]
Mỗi cung điện ngang dọc sáu mươi do-tuần. Tường cung điện có bảy lớp với bảy
lớp lan can, bảy lớp lưới, bảy lớp hàng cây, chung quanh trang hoàng bằng
bảy thứ báu,... cho đến, vô số các loài chim ca hót líu lo, lại cũng như
vậy.
“Phía Bắc bờ đại dương có một cây lớn tên là cứu-la-thiểm-ma[204].
Loại cây này cả vua rồng và Kim-sí điểu cũng có, gốc cây to bảy do” tuần,
cao trăm do-tuần, tàn cây phủ chung quanh năm mươi do-tuần. Phía Đông của
cây lớn này có cung điện của loài vua rồng sinh ra từ trứng, và cung điện
của loài Kim-sí điểu sinh ra từ trứng. Mỗi cung điện ngang dọc là sáu nghìn
do-tuần, tường của cung điện có bảy lớp, bảy lớp lan can, bảy lớp lưới, bảy
lớp hàng cây, chung quanh trang hoàng bằng bảy thứ báu,… cho đến, vô số các
loài chim ca hót líu lo, lại cũng như vậy.
“Phía Nam của cây lớn này có cung điện của loài vua rồng sinh ra từ thai,
và cung điện của loài Kim-sí điểu sinh ra từ thai. Mỗi cung điện ngang dọc
là sáu nghìn do-tuần; tường của cung điện có bảy lớp, bảy lớp lan can, bảy
lớp võng lưới, bảy lớp hàng cây, chung quanh trang hoàng bằng bảy thứ báu,…
cho đến, vô số các loài chim ca hót líu lo, lại cũng như vậy.
“Phía Tây của cây lớn này có cung điện của loài vua rồng sinh ra từ nơi
ẩm thấp, và cung điện của loài Kim-sí điểu sinh ra từ nơi ẩm thấp. Mỗi cung
điện ngang dọc sáu nghìn do-tuần; tường của cung điện có bảy lớp, bảy lớp
lan can, bảy lớp lưới, bảy lớp hàng cây, chung quanh trang hoàng bằng bảy
thứ báu,… cho đến, vô số các loài chim ca hót líu lo, lại cũng như vậy.
“Phía Bắc của cây lớn này có cung điện của loài vua rồng sinh ra từ hóa
sinh, và cung điện của loài Kim-sí điểu sinh ra từ hóa sinh. Mỗi cung điện
ngang dọc là sáu nghìn do-tuần; tường của cung điện có bảy lớp, bảy lớp lan
can, bảy lớp lưới, bảy lớp hàng cây, chung quanh trang hoàng bằng bảy thứ
báu,… cho đến, vô số các loài chim ca hót líu lo, lại cũng như vậy.
“Khi nào loài Kim-sí điểu sinh ra từ trứng, nếu muốn bắt loài rồng để ăn,
thì từ nhánh phía Đông của cây Cứu-la-diêm-ma-la bay xuống, dùng đôi cánh
quạt nước đại dương; khi nước rẽ ra hai bên rộng hai trăm do-tuần, mới bắt
loài rồng cũng sinh ra từ trứng để ăn một cách tùy ý tự tại. Nhưng không thể
bắt loài rồng được sinh ra từ thai, từ nơi ẩm thấp, từ hóa sinh được.
“Khi nào loài Kim-sí điểu sinh ra từ thai, nếu muốn bắt loài rồng sinh ra
từ trứng để ăn, thì từ nhánh phía Đông cây này bay xuống, dùng đôi cánh quạt
nước đại dương; khi nước rẽ ra hai bên rộng hai trăm do-tuần, mới bắt loài
rồng sinh ra từ trứng để ăn một cách tùy ý tự tại. Khi nào loài Kim-sí điểu
sinh ra từ thai muốn ăn loài rồng sinh ra từ thai, thì từ nhánh phía Nam của
cây này bay xuống, và dùng đôi cánh quạt nước đại dương; khi nước rẽ ra hai
bên rộng bốn trăm do-tuần, mới bắt loài rồng cũng sinh ra từ thai để ăn một
cách tùy ý tự tại. Nhưng không thể bắt loài rồng sinh ra từ ẩm thấp, từ hóa
sinh được.
“Khi nào loài Kim-sí điểu sinh ra từ nơi ẩm thấp, nếu muốn bắt loài rồng
sinh ra từ trứng để ăn, thì từ nhánh phía Đông bay xuống, dùng đôi cánh quạt
nước đại dương; khi nước rẽ ra hai bên rộng hai trăm do-tuần, mới bắt loài
rồng sinh ra từ trứng để ăn một cách tùy ý tự tại. Khi nào loài Kim-sí điểu
sinh ra từ nơi ẩm thấp, nếu muốn bắt loài rồng sinh ra từ thai để ăn, thì từ
nhánh phía Nam cây này bay xuống, dùng đôi cánh quạt nước đại dương; khi
nước rẽ ra hai bên rộng bốn trăm do-tuần, thì bắt loài rồng cũng sinh ra từ
trứng để ăn một cách tùy ý tự tại. Khi nào loài Kim-sí điểu sinh ra từ nơi
ẩm thấp muốn ăn loài rồng sinh ra từ nơi ẩm thấp, thì từ nhánh phía Tây của
cây này bay xuống, và dùng đôi cánh quạt nước đại dương; khi nước rẽ ra hai
bên rộng tám trăm do-tuần, thì bắt loài rồng cũng sinh ra từ thai để ăn một
cách tùy ý tự tại. Nhưng không thể bắt loài rồng sinh ra từ hóa sinh được.
“Khi nào loài Kim-sí điểu sinh ra từ biến hóa, nếu muốn bắt loài rồng
sinh ra từ trứng để ăn, thì từ nhánh phía Đông bay xuống, dùng đôi cánh quạt
nước đại dương; khi nước rẽ ra hai bên rộng hai trăm do-tuần, thì bắt loài
rồng sinh ra từ trứng để ăn một cách tùy ý tự tại. Khi nào loài Kim-sí điểu
sinh ra từ biến hóa, nếu muốn bắt loài rồng sinh ra từ thai để ăn, thì từ
nhánh phía Nam cây này bay xuống, dùng đôi cánh quạt nước đại dương; khi
nước rẽ ra hai bên rộng bốn trăm do-tuần, thì bắt loài rồng sinh ra từ thai
để ăn một cách tùy ý tự tại. Khi nào loài Kim-sí điểu sinh ra từ biến hóa
muốn ăn loài rồng sinh ra từ nơi ẩm thấp, thì từ nhánh phía Tây của cây này
bay xuống, và dùng đôi cánh quạt nước đại dương; khi nước rẽ ra hai bên rộng
tám trăm do-tuần, thì bắt loài rồng sinh ra từ nơi ẩm thấp để ăn. Khi nào
Kim-sí điểu sinh ra từ biến hóa, nếu muốn ăn loài rồng sinh ra từ biến hóa,
thì từ nhánh phía Bắc cây này bay xuống, dùng đôi cánh quạt nước đại dương;
khi nước rẽ ra hai bên rộng một nghìn sáu trăm do-tuần, thì bắt loài rồng
sanh ra từ biến hóa để ăn một cách tùy ý tự tại. Đó là loài rồng bị loài
Kim-sí điểu ăn thịt.
“Tuy nhiên có những loại rồng lớn mà loài Kim-sí điểu không thể ăn thịt
được. Đó là[205]: Vua rồng Ta-kiệt-la,
Nan-đà, Bạt-nan-đà, Y-na-bà-la, Đề-đầu-lợi-tra, Thiện-kiến, A-lô, Ca-câu-la,
Ca-tỳ-la, A-bà-la, Ca-nậu-đạt, Thiện-trú, Ưu-diệm-ca-bà-đầu, Đắc-xoa-ca. Đó
là các loài vua rồng lớn không bị loài Kim-sí điểu bắt ăn thịt.”
Đức Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Nếu có chúng sanh nào thọ trì giới rồng[206],
tâm ý nghĩ đến loài rồng, đầy đủ pháp của rồng, thì sẽ sinh về trong loài
rồng. Nếu có chúng sanh nào trì giới Kim-sí điểu, tâm ý nghĩ đến loài Kim-sí
điểu, đầy đủ pháùp của Kim-sí điểu, thì sẽ sinh về trong loài Kim-sí điểu.
Hoặc có chúng sanh trì giới của thỏ, tâm ý nghĩ về loài thỏ, cắt[207];
đầy đủ pháùp của thỏ, thì sẽ sinh vào loài thỏ, cắt. Hoặc có chúng sanh trì
giới của chó, hoặc trì giới của trâu, hoặc trì giới của nai, hoặc trì giới
câm, hoặc trì giới Ma-ni-bà-đà[208],
hoặc trì giới lửa, hoặc trì giới mặt trăng, hoặc trì giới mặt trời, hoặc trì
giới nước, hoặc trì giới cúng dường lửa, hoặc trì pháp khổ hạnh ô uế[209].
Những người ấy nghĩ rằng: ‘Ta trì pháp câm này, pháp Ma-ni-bà-đà, pháp lửa,
pháp mặt trăng, mặt trời, pháp nước, pháp cúng dường lửa, các pháp khổ hạnh;
ta trì công đức này là để sinh lên cõi Trời.’ Đây là những thứ tà kiến.”
Phật dạy:
“Ta nói những người tà kiến này chắc chắn sẽ đi vào hai nơi: Hoặc sinh
vào địa ngục, hay sinh vào hàng súc sanh. Nếu có Sa-môn, Bà-la-môn nào có
những lý luận như vầy, những quan điểm như vầy: ‘Ngã và thế gian là thường
còn, đây là thật, ngoài ra đều hư dối’, hoặc ‘Ngã và thế gian là vô thường,
đây là thật, ngoài ra đều hư dối’, hoặc ‘Ngã và thế gian vừa thường vừa là
vô thường, đây là thật ngoài ra đều hư dối’, hoặc ‘Ngã và thế gian chẳng
phải thường cũng chẳng phải vô thường, đây là thật ngoài ra đều hư dối’;
‘Ngã và thế gian là hữu biên, đây là thật ngoài ra đều hư dối’, hoặc ‘Ngã và
thế gian là vô biên, đây là thật ngoài ra đều hư dối’, hoặc ‘Ngã và thế gian
vừa hữu biên vừa vô biên, đây là thật ngoài ra đều hư dối’, hoặc ‘Ngã và thế
gian chẳng phải hữu biên cũng chẳng phải vô biên, đây là thật ngoài ra đều
hư dối’; ‘Thân tức mạng[210], đây là
thật ngoài ra đều hư dối’ hoặc ‘thân khác mạng khác, đây là thật ngoài ra
đều hư dối’, hoặc ‘chẳng phải có mạng chẳng phải không mạng, đây là chắc
thật ngoài ra đều là hư dối’; hoặc ‘không mạng không thân, đây là thật ngoài
ra đều là hư dối.’
“Hoặc có người nói: ‘Có cái chết của đời khác như vậy[211],
đây là thật ngoài ra đều là hư dối.’ Có người nói: ‘Không có cái chết của
đời khác như vậy, đây là thật ngoài ra đều là hư dối.’ Hoặc có người nói:
‘Vừa có cái chết đời khác như vậy và không có cái chết đời khác như vậy, đây
là thật ngoài ra đều hư dối.’ Lại có người nói: ‘Chẳng phải có chẳng phải
không cái chết đời khác như vậy, đây là thật ngoài ra đều hư dối.’
“Nếu Sa-môn, Bà-la-môn nào có những lý luận như vầy, những kiến giải như
vầy: ‘Thế gian là thường, đây là lời nói chắc thật ngoài ra đều hư dối’,
những người ấy hành với[212] kiến
chấp về ngã, kiến chấp về thân, kiến chấp về mạng, kiến chấp về thế gian,
cho nên nói rằng: ‘Ngã và thế gian là thường.’ Những ai chủ trương là vô
thường, những người ấy hành với kiến chấp về ngã, kiến chấp về mạng, kiến
chấp về thân, kiến chấp về thế gian cho nên nói rằng: ‘Ngã và thế gian là vô
thường.’ Những ai chủ trương là vừa thường vừa vô thường, những người ấy
hành với kiến chấp về ngã, kiến chấp về mạng, kiến chấp về thân, kiến chấp
về thế gian, cho nên nói rằng: ‘Thế gian vừa thường vừa vô thường.’ Những ai
chủ trương rằng chẳng phải thường cũng chẳng phải vô thường, những người ấy
hành với kiến chấp về ngã, có kiến chấp về mạng, có kiến chấp về thân, có
kiến chấp về thế gian, cho nên nói rằng: ‘Ngã và thế gian chẳng phải thường
chẳng phải vô thường.’
“Những ai chủ trương thế gian là hữu biên, những người ấy hành với kiến
chấp về ngã, kiến chấp về mạng, kiến chấp về thân, kiến chấp về thế gian,
cho nên nói rằng: ‘Mạng là hữu biên; thân là hữu biên; thế gian là hữu
biên.’ Từ lúc mới thụ thai cho đến khi bị vứt bỏ nơi gò mả, thì những gì
thuộc về thân bốn đại đều chuyển di như vậy tối đa cho đến bảy đời. Khi các
hành thân, mạng đã hết thì ngã nhập vào thanh tịnh tụ[213],
cho nên nói rằng: ‘Ngã là có biên.’ Những người chủ trương ngã và thế gian
là vô biên, những người này hành với kiến chấp về ngã, kiến chấp về mạng,
kiến chấp về thân, kiến chấp về thế gian, cho nên nói rằng: ‘Mạng là vô
biên, thân là vô biên, thế gian là vô biên.’ Từ lúc mới thụ thai cho đến khi
bị vứt bỏ nơi gò mả, những gì thuộc về thân bốn đại đều chuyển di như vậy
tối đa cho đến bảy đời. Khi các hành thân, mạng đã hết thì ngã nhập thanh
tịnh tụ, cho nên nói rằng: ‘Ngã và thế gian là vô biên.’ Những ai chủ trương
thế gian này vừa hữu biên vừa vô biên, những người ấy hành với kiến chấp về
ngã, kiến chấp về mạng, kiến chấp về thân, kiến chấp về thế gian, cho nên
nói rằng: ‘Mạng vừa hữu biên vừa vô biên.’ Từ lúc mới thụ thai cho đến khi
bị vứt bỏ nơi gò mả, những gì thuộc về thân bốn đại đều chuyển di như vậy
tối đa cho đến bảy đời. Khi các hành thân, mạng đã hết thì ngã nhập thanh
tịnh tụ, cho nên nói rằng: ‘Ngã vừa hữu biên vừa vô biên.’ Những ai chủ
trương ngã và thế gian là không phải hữu biên không phải vô biên, những
người ấy hành với kiến chấp về ngã, kiến chấp về mạng, kiến chấp về thân,
kiến chấp về thế gian, cho nên nói rằng: ‘Mạng và thân chẳng phải hữu biên
chẳng phải vô biên.’ Từ lúc mới thụ thai cho đến khi bị vứt bỏ nơi gò mả,
những gì thuộc về thân bốn đại đều chuyển di như vậy tối đa cho đến bảy đời.
Khi các hành thân, mạng đã hết thì ngã nhập thanh tịnh tụ, cho nên nói rằng:
‘Ngã chẳng phải hữu biên chẳng phải là vô biên.’
“Những người chủ trương mạng tức là thân, thì đối với thân này có kiến
chấp về mạng; đối với thân khác, có kiến chấp về mạng, cho nên nói rằng:
‘Mạng tức là thân.’ Những người chủ trương mạng khác với thân, thì đối với
thân này có kiến chấp về mạng, đối với thân khác không có kiến chấp về mạng,
cho nên nói rằng: ‘Mạng khác với thân.’ Những ai chủ trương mạng chẳng phải
có, chẳng phải không, thì đối với thân này không có kiến chấp về mạng, đối
với thân khác lại có kiến chấp về mạng, cho nên nói rằng: ‘Chẳng phải có,
chẳng phải không.’ Những ai chủ trương không có thân, mạng, thì đối với thân
này họ không có kiến chấp về mạng, cho nên nói rằng: ‘Không có mạng, không
có thân.’
“Có người bảo ‘Có cái chết của đời khác như vậy[214],
vì thấy hiện tại có thân mạng, và đời sau cũng có thân mạng du hành[215],
cho nên họ bảo rằng: ‘Có cái chết đời khác như vậy.’ Có người bảo ‘Không có
cái chết của đời khác như vậy’, vì người này bảo đời hiện tại có mạng, nhưng
đời sau không có mạng, cho nên nói rằng: ‘Không có cái chết của đời khác như
vậy.’ Có người bảo ‘Vừa có cái chết của đời khác như vậy, vừa không có cái
chết của đời khác như vậy’, vì người ấy bảo đời hiện tại mạng bị đoạn diệt,
đời sau mạng du hành[216], cho nên
nói rằng: ‘Vừa có mạng[217] của đời
khác như vậy, không có mạng của đời khác như vậy.’ Có người bảo ‘Chẳng phải
có, chẳng phải không cái chết của đời khác như vậy’, vì người ấy bảo thân,
mạng hiện tại bị đoạn diệt; thân, mạng đời sau bị đoạn diệt, cho nên bảo
rằng: ‘Chẳng phải có, chẳng phải không cái chết của đời khác như vậy’.”
Bấy giờ, đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Lâu xa về thời quá khứ có vị vua tên là Kính Diện[218].
Một hôm nhà vua tập họp những người mù lại một chỗ và hỏi: ‘Này những người
mù từ khi mới sinh, các ngươi có biết con voi không?’ Họ đáp: ‘Tâu đại
vương, chúng tôi không biết!’ Nhà vua lại hỏi: ‘Các ngươi có muốn biết hình
loại con voi ra sao không?’ Họ đáp: ‘Muốn biết.’ Bấy giờ nhà vua ra lệnh cho
người hầu dắt con voi đến, và bảo những người mù này dùng tay của mình sờ
thử. Trong đó có người sờ trúng vòi voi, thì vua nói rằng đấy là con voi; có
người sờ trúng ngà voi, có người sờ trúng tai voi, có người sờ trúng đầu
voi, có người sờ trúng lưng voi, có người sờ trúng bụng voi, có người sờ
trúng bắp đùi voi, có người sờ trúng cái chân voi, có người sờ trúng bàn
chân voi, có người sờ trúng đuôi voi, thì vua cứ theo chỗ sờ được của họ mà
bảo: ‘Đó là con voi.’
“Rồi vua Cảnh-diện liền ra lệnh dắt voi lui, và hỏi những người mù: ‘Voi
giống như cái gì?’ Trong những người mù này, người sờ trúng vòi thì bảo voi
giống như cái càng xe bị cong; người sờ trúng ngà thì bảo voi giống như cái
chày; người sờ trúng tai thì bảo voi giống như cái nia; người sờ trúng đầu
thì bảo voi giống như cái vạc; người sờ trúng lưng thì bảo voi giống như gò
đất; người sờ trúng bụng thì bảo voi giống như bức tường; người sờ trúng bắp
đùi thì bảo voi giống như gốc cây; người sờ trúng cái chân thì bảo voi giống
như trụ cột; người sờ trúng bàn chân thì bảo voi giống như cái cối; người sờ
trúng đuôi thì bảo voi giống như cây chổi. Họ tranh cãi nhau về việc đúng
sai, người này bảo như vậy, người kia bảo không phải như vậy, vân, vân và
vân, vân không dứt, đưa đến việc đấu tranh nhau. Lúc ấy nhà vua thấy vậy,
hoan hỷ cười to. Rồi thì, vua Kính Diện nói bài tụng:
Những người mù tụ tập,
Tranh cãi tại nơi này,
Thân voi vốn một thể,
Tưởng khác sinh thị phi”.
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Các dị học ngoại đạo lại cũng như vậy; không biết Khổ đế, không biết Tập
đế, Tận đế, và Đạo đế, sinh ra những kiến giải khác nhau, tranh chấp thị phi
với nhau, họ tự cho mình là đúng, nên đưa đến mọi việc tranh tụng. Nếu có
Sa-môn, Bà-la-môn nào có thể biết như thật về Khổ Thánh đế, khổ Tập Thánh
đế, Khổ diệt Thánh đế, và Khổ xuất yếu Thánh đế, những vị ấy sẽ tự tư duy,
và khéo cùng nhau hòa hợp, cùng một lãnh thọ, cùng một Thầy học, như nước
với sữa, thì pháp Phật mới rực rỡ, sống an lạc lâu dài.”
Bấy giờ đức Thế Tôn nói bài kệ:
Nếu người không biết khổ,
Không biết chỗ khổ sinh;
Lại cũng không biết khổ,
Sẽ diệt tận ở đâu;
Lại cũng không thể biết,
Con đường diệt khổ tập;
Thì mất tâm giải thoát,
Tuệ giải thoát cũng mất;
Không thể biết gốc khổ,
Nguồn sanh, già, bệnh, chết.
Nếu biết thật về khổ,
Biết nhân sinh ra khổ;
Cũng biết rõ khổ kia,
Sẽ diệt tận nơi nào;
Lại hay khéo phân biệt,
Con đường diệt khổ tập;
Thì được tâm giải thoát,
Tuệ giải thoát cũng vậy.
Người này chấm dứt được,
Cội gốc của khổ ấm;
Hết sanh, già, bệnh, chết,
Nguồn gốc của thọ, hữu[219].”
Này các Tỳ-kheo, cho nên các Thầy nên siêng cầu phương tiện tư duy về Khổ
Thánh đế, Khổ tập Thánh đế, Khổ diệt Thánh đế, và Khổ xuất yếu Thánh đế.
Chú thích:
[199] Long 龍, nāga, rắn thần.
[200] Kim sí điểu 金 翅 鳥, chim
cánh vàng; Pāli: garuḍa.
[201] Sa-kiệt-la Long vương 娑 竭
羅 龍 王, Skt. Sāgara-nāgarājan, loại rắn thần ở dưới biển.
[202] Xem cht. 55, phẩm 1 châu
Diêm phù đề.
[203] Nan-đà難 陀, Skt., Pāli:
Nanda; Bạt-nan-đà 跋 難 陀, Skt., Pāli: Upananda. Hai anh em long vương.
[204] Cứu-la-thiểm-ma 究 羅 晱 摩.
[205] Danh sách các đại long:
Sa (Ta)-kiệt-la 娑 竭 羅 (Skt., Pāli: Sāgara-nāgarājan), Nan-đà難 陀
(Nanda-nāgarājan), Bạt-nan-đà 跋 難 陀 (Upananda), Y-na-ba-la 伊 那 婆 羅 (?),
Đề-đầu-lại-tra提 頭 賴 吒 (Skt. Dhataraṣṭha Pāli: Dhataraṭṭha), Thiện Kiến善
見 (Skt. Sudarśana), A-lô阿 盧 (?), Già-câu-la 伽 拘 羅 (?), Già-tỳ-la 伽 毗 羅
(?), A-ba-la阿 波 羅 (?), Già-nậu伽 耨 (?), Cù-già-nậu 瞿 伽 耨 (?), A-nậu-đạt 阿
耨 達 (Anavatapta), Thiện Trụ善 住 (Skt. Vāsuki ?), Ưu-thiểm-già-bà-đầu 優 晱
伽 婆 頭 ( ), Đắc-xoa-già 得 叉 伽 (Skt. Takṣaka ).
[206] Long giới龍 戒, Pāli:
nāga-sīla, nāga-vata.
[207] Thố kiêu giới兔 梟 戒.
[208] Ma-ni-bà-đà摩 尼 婆 陀;
Pāli: Maṇibhadda, tên một dạ-xoa (Yakkha), S. 208.
[209] Khổ hành uế ô pháp苦 行 穢
汙 法; Pāli: tapa-jigucchā-dhamma.
[210] Mạng 命, Skt., Pāli:
jīva, thường chỉ linh hồn.
[211] Hán: hữu như thị tha
tử有 如 是 他 死, văn dịch tối nghĩa. Có lẽ Pāli chính xác của câu này được
đọc là: Tathā paraṃ maraṇāhoti, thay vì đọc là: Tathāgato paraṃ maraṇā
hoti: Như Lai tồn tại sau khi chết; trong đó, Tathā: như vậy, thay cho
Tathāgata: Như Lai; paraṃ maraṇā, thay vì hiểu: sau khi chết, ở đây hiểu
“tha tử: cái chết khác”.
[212] Bản Cao-ly: hành ư 行 於;
các bản TNM: ư hành 於 行, đối với (các) hành (mà có những kiến chấp).
[213] Thanh tịnh tụ清 淨 聚;
Pāli: suddha-rāsi(?).
[214] Xem cht. 211.
[215] Hán: du hành遊 行, Skt.,
Pāli: viharati: an trú, sống, tồn tại hay lưu ngụ.
[216] Xem cht. 215.
[217] Trong bản Hán: mạng 命;
có lẽ tử 死 nhưng chép nhầm. Xem cht. 211.
[218] Kính Diện鏡 面; Pāli:
Ādāsamukha, J. ii. 297-310.
[219] Thọ hữu, tức thủ (Pāli:
upādāna) và hữu (bhava)